Sign up
Trân trọng gửi các bạn bloggers
nguyenquanglap | 08 Oct, 2008, 07:54 | Văn xuôi | (3229 Reads)

Các bạn thân mến,

Thời gian qua, tham gia với các bạn trên vnweblogs tôi rất vui. Tôi có thêm bạn bè, có thêm những giây phút vui vẻ đầy tình thân ái và sức khoẻ cũng như tinh thần của tôi cũng được cải thiện rất nhiều.

Cảm ơn các bạn đã quan tâm đọc, viết cảm nhận và động viên tôi.

Một ngày tôi phải trả lời hàng trăm comm, cả ở Yahoo, cả ở bên này. Khi mạng chậm, việc này quá vất vả và chiếm hầu hết thời gian trong ngày của tôi.

Vì vậy tôi buộc lòng tạm thời trong thời gian trước mắt không đưa thêm bài mới lên đây, mong các bạn thông cảm.

Các bạn vẫn có thể vào đọc Nguyễn Quang lập tại http://www.nguyenquanglap.com

Trân trọng cảm ơn!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=97415

Tình cát 2
nguyenquanglap | 07 Oct, 2008, 07:56 | Văn xuôi | (2250 Reads)

Tình cát 2

 

 

Trích tiểu thuyết

 

Một loạt bom sát thương kéo rê dọc đường 15 cùng với những tiếng rít nhói đến tận tim. Không một tiếng súng bắn trả. Con đường nằm trơ ra hứng bom, nó rung lên bần bật, thỉnh thoảng bật cong, giãy nãy. Bốn chiếc F4H nhào lượn tha hồ, hết đợt này đến đợt khác.

Hoàng nằm sấp, hai tay bịt tai, mặc kệ đất đá vùi dập tha hồ. Đất dội lên, đập mạnh vào ngực. Khí nóng quật hùn hụt, khét rẹt. Nghẹt thở, nghẹt thở quá!

Một khối lửa hất tung Hoàng lên cao. Hoàng cảm thấy mình đang tụt xuống một hố sâu hun hút, mát lạnh trong vài giây rồi không còn biết gì nữa.

- Sống rồi!

Tiếng reo của một đám đàn bà con gái. Hoàng mở mắt. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu. Và những cái miệng đàn bà, cái ướt rượt, cái khô cong, cái mỏng dính, cái dày xộp bay lượn mơ hồ trước mắt Hoàng.

- Thằng này lính tráng mà ngu, đã bảo chạy đi, cứ ngơ ngơ như bò đội nón.

Hoàng mặc nhiên trở thành người lính kể từ sau câu nói của chị Nụ.Cuộc nhập ngũ nhớ đời. Ngày đầu tiên đời lính anh đã bị bom đạn cho nốc ao và rơi vào hang ổ của đàn bà. Đại đội thanh niên xung phong 51 cô gái đáng tuổi chị Hoàng đã đùm bọc, ôm ấp anh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng suốt một tháng trời trong hang đá khổng lồ lưng chừng dãy núi Phượng Hoàng.

Có một người huýt sáo hệt thuỳ Linh, đấy là Lý, cô thanh niên xung phong mắt lươn đã cứu anh trong trận bom đầu đời lính. Cô hơn Hoàng ba tuổi, nói cười suốt ngày.

Người Thanh Hóa nhiều cô nói nghe rất hay nhưng không biết Lý ở huyện nào mà phát âm tiếng nào cũng méo xệch- " ém ợ Thên Huớ!". Ai trêu thì ré lên một tràng như gà non cục tác và nguẩy đít le te chạy.

Duy nhất trong 51 cô gái thanh niên xung phong chỉ có Lý gọi Hoàng bằng anh, xưng em. Hoàng thấy ngượng. Mỗi lần Lý réo : "Anh ơi!" là tai Hoàng đỏ rực lên. Ở cái tuổi hơn một ngày hay một điều thì việc một cô gái hơn hẳn mình ba tuổi cứ kiên trì gọi mình bằng anh nghe thật trớ trêu, nó báo trước âm mưu bắt chim bỏ giỏ của các cô gái thạo đời.

Nhưng Lý không thạo đời. Cô có vẻ không màng đến thứ mà người ta vẫn gọi là yêu đương. Tuy vậy gương mặt hồng tươi, cặp môi dày ướt rượt rực lên những thèm khát vu vơ lúc nào cũng sẵn sàng tố cáo tâm địa cô.

Lý huýt sáo bất kì lúc nào, bất kì giờ nào, vui cũng như buồn, lặp đi lặp lại mỗi giai điệu ca khúc của Vũ Trọng Hối về các cô gái mở đường. Tiếng huýt sáo đã kéo cổ Hoàng bám theo cái gáy trắng muốt của Lý sấp ngửa đi ra khúc vắng suối Voang như một kẻ mộng du.

Lý xách xô áo quần đi qua Hoàng, đánh mắt một cái. Cái đánh mắt vừa như lời chào buổi sáng vừa như hỏi : " Em đi tắm đây, anh có theo không?" Hoàng ngồi bật dậy, cứ thế len lén đi theo Lý. Tiếng huýt sáo lúc lúc lại réo lên ngọt như đường " Em đây, em ở lối này cơ mà."

Đường xuống suối hẹp và ngoằn ngoèo, dốc và trơn, thế mà Lý đi như lướt trên lụa, nhẹ nhàng như không. Tiếng huýt sáo dìu dặt khuyến dụ Hoàng dũng cảm tiến lên. Hoàng bám theo cái gáy trắng muốt lúc ẩn lúc hiện dần tụt xuống suối Voang.

Khúc suối rộng, xanh ngăn ngắt dưới những tàng cây cây săng lẻ. Nắng sớm mai vàng tươi lẫn trong sương núi mơ hồ, đẹp đến nao lòng. Lý khỏa thân vẫy vùng giữa suối, chập chờn trong sương sớm.

Hoàng ngồi sau bụi cây nhìn như nuốt lấy thân hình trắng nuột nà đang dâng lên mỗi lúc mỗi gần trước mắt anh. Lý biết chắc Hoàng đang ngồi ở đâu, sau bụi cây nào. Chỉ có Hoàng là chắc mẩm chẳng ai biết mình đang rình rập xấu xa ở đây. Lúc Lúc Lý đứng bật dậy, mắt hướng vô tình phía Hoàng cùng với nụ cười tươi rói. Bộ ngực vun đầy hồng tươi dưới nắng mai đang vươn lên đòi dâng hiến.

Thế mà Hoàng cứ ngồi ngẩn ngơ nhìn, thậm chí anh muốn vùng té chạy, khỉ thế cái tuổi mười sáu. Khi không thể chờ đợi được một chút gì ở Hoàng, Lý leo lên tảng đá giữa suối, nửa nằm nửa quì, toàn thân đổ nghiêng, rũ ra như vừa đánh mất một điều gì thật lớn lao.

Nước chảy tràn trên thân thể, mái tóc và tấm lưng trần óng ả, được chiếu sáng bằng thứ nắng vàng tươi, ngời lên vẻ đẹp đau buốt trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, hệt bức tượng đá cẩm thạch của Rodin về người đàn bà bị đày xuống địa ngục, bị buộc phải đổ đầy nước vào cái thùng không đáy.

Thì biết làm thế nào, tuổi mười sáu ngẩn ngơ. Trước sau Hoàng chỉ là đứa em trai bé bỏng giữa thế giới cô đơn của đàn bà. Đứa em đẹp trai và nhút nhát vô tình lọt thỏm giữa đám con gái đương thì, sống giữa rừng hoang, ngấm đến tận đáy nỗi thiếu vắng đàn ông, khác nào thứ của rơi trời động lòng trắc ẩn thí cho.

Đàn ông không phải không có, họ vẫn gặp thường xuyên trên cung đường họ có nhiệm vụ canh giữ. Đấy là đám lái xe mặt sắt đen sì, lúc nào cũng trong tình trạng tháo chạy thoát thân mỗi khi buộc phải vượt qua "cung đường chết non" này.

Họ thường quặc nhau, la hét om sòm với đám lái xe, đôi khi còn chực choảng nhau nữa. Ở cái nơi cái chết tính từng giây, thời gian bị đốt cháy rừng rực, làm gì có chỗ cho những ngọt nhạt khác giống. Chỉ đêm về, trong hang đá buốt lạnh, dưới lớp vỏ chăn mỏng dính, háng kẹp chặt hai tay, ngực ấn vào đá lạnh, mường tường những gương mặt đàn ông nhăn nhó, sừng sộ, cục cằn kia trong ươn ướt rưng rưng, họ mới thấy nhớ thương da diết.

Và ân hận, nỗi ân hận quặn thắt, nhói đến tận tim, rằng tại sao khi gặp những anh chàng lái xe tội nghiệp kia, họ lại đang tâm hóa thành những con sư tử cái nanh nọc, dữ tợn. Để làm cái gì nhỉ, chẳng hiểu để làm gì. Không dưng lao vào cái chết để đánh chửi nhau tranh giành sự sống. Thật hài hước.

Một mớ đàn ông ngon lành đổ vào vô nghĩa, nhặt được tí trẻ ranh thì mừng hú như bắt được vàng. Đúng vậy. Hoàng chỉ là thứ thứ trẻ ranh , ngơ ngơ ngác ngác, không biết gì ngoài hai tiếng " Dạ " và "vâng".

Ngày chẻ củi xách nước, đêm ngoan ngoãn ngồi họp, Hoàng chỉ làm đúng từng ấy việc. Các chị không cho Hoàng làm bất kì việc gì khác. Giá có bảo, Hoàng cũng không làm được, toàn những việc quá sức chịu đựng của một chú bé con.

Đang lúc ngồi thu lu trong bụi, nửa muốn bỏ đi nửa muốn nhảy xuống suối ôm chầm lấy Lý rồi muốn ra sao thì ra, chẳng hay cô đã đến bên anh từ lúc nào, túm tóc anh kéo giật một cái.

- Về!

Hoàng giật mình ngước lên, trố mắt nhìn cô, bắt gặp cái nhìn xói, giận dỗi và khinh bỉ. Như một đứa bé ăn vụng bị bắt quả tang, Hoàng cúi gầm mặt, hai tai đỏ nhừ.

-Về! Còn ngồi đó làm gì nữa!

Lý bỏ đi. Tiếng huýt sáo vang lên khe khẽ, chìm dần trong lá rừng. Lý là vậy, bất chấp trong lòng chất chứa điều gì cô cũng không ngưng tiếng huýt sáo. Nó vừa bày tỏ nỗi lòng vừa che dấu nỗi lòng, vừa trách móc Hoàng vừa dụ dỗ Hoàng.

Thực tình nó là thế nào, làm sao ngày đó Hoàng biết được. Chỉ biết sáng hôm sau, khi tiếng huýt sáo vang lên là Hoàng lồm cồm bò dậy, cứ thế vạch lá rừng lần theo.

Lý đã kéo cổ Hoàng xuống suối, riết lấy anh trong hổn hển " Hoàng ơi, Hoàng ngốc lắm. Lý thích anh cơ mà!" Những chiếc hôn sặc nước, đốt nóng cả hai trong mát lạnh. Hoàng đẩy Lý tựa vào vách đá,vục mặt vào ngực Lý dúi dụi. Anh rướn lên.

-Ôi mẹ ơi!

Lý thét to, tiếng thét xé ruột ngập ngụa nước. Một quầng màu hồng từ lưng chừng suối dần dâng lên, chậm rải tan hòa vào trong vắt. Lý gục mặt vào ngực Hoàng khóc rưng rức.

- Có việc gì không?- Hoàng hỏi khẽ.

Lý khẽ lắc đầu, chậm rải ngước lên nhìn Hoàng, cái nhìn trách móc và hàm ơn. Rốt cuộc cô đã mất và đã được, dù mất cái chưa đáng mất, được cái chưa nên được. Thôi mặc. Biết sống chết thế nào mà tính toán thiệt hơn.

Sáng nào Lý cũng nhúng Hoàng xuống suối, thúc ép anh ngập vào những trận tình sũng nước. Không biết ai bày cho Lý cách tránh thai là nhúng dan díu vào nước lạnh. Nước suối ban mai lạnh buốt nhưng Lý biết cách đốt nóng Hoàng. Họ quấy đảo cả một khúc suối Voang sôi sùng sục.

- Chem bôn se chem lút se!

Lý kéo giật Hoàng cùng với những tiếng kêu lạ tai. Hoàng biết đó là một câu tiếng Nga nhưng không hiểu nó định nói cái gì.

Qua hơi thở gấp, những cú giật nẩy lên của Lý, anh mơ hồ nhận ra cái tiếng Nga nặng trịch kia đang kêu gọi người ta dấn tới. Hoàng điên cuồng dập theo nhịp ba từ, khẩu lệnh điên rồ của Lý. Chem bôn se/ chem lút se! Chem bôn se/ chem lút se!

Có tiếng gì như tiếng cối xay lúa, nặng và trầm. B52! Ba chiếc B52 đang chậm rải trườn qua đỉnh dãy núi Phượng Hoàng. Nó quặt trở lại rồi. Sao hôm nay nó đến sớm thế nhỉ? Bom! Nó thả bom đấy, chạy đi!

Không kịp nữa rồi.

Một loạt tiếng nổ đanh, chát chạy vùn vụt dọc suối Voang. Sau đó là những cú dội ngược trầm và nặng, không còn nhận rõ đó là bom từ trên trời rơi xuống hay ngàn vạn quả mìn chôn sâu dưới đáy suối đồng loạt phát nổ. Lý ôm chặt Hoàng trong ba mươi giây. Ba mươi giây đủ cho cô kịp kéo quần lót lên và nói với anh hai tiếng " đừng sợ!" nhẹ nhàng nhưng gấp gáp.

Sau đó cả anh và Lý bị tung bổng lên trời. Suối Voang bị bẻ gập, giật nãy, rã ra từng khúc. Nước suối nóng bỏng. Hoàng rơi tụt xuống đáy suối, đầu đạp vào đá. Anh không biết đau, đúng hơn anh không kịp nhận biết đầu anh đã rách toác sau cú đập trời giáng thì một lần nữa anh lại bị tung bổng lên trời.

Hoàng lịm đi chừng mươi phút trên bờ suối Voang, khi mở mắt bỗng thấy một khoảng rừng trống hoác, sáng chói. Im lặng đến nghẹt thở. Khoảnh khắc im lặng sau trận B52 thật lạ, nó cho ta cảm giác hình như ta không còn sống, hình như nơi ta nằm là đáy mồ lạnh ngắt.

Trận bom chỉ mười lăm phút không hơn nhưng có cảm tưởng nó kéo dài ngót tiếng đồng hồ. Và bây giờ là nhưng giây phút câm lặng rợn người. Hoàng cố ngồi dậy. Anh ngơ ngác thấy một không gian rỗng toếch, trống trơn đến kì dị.

Suối Voang không còn dấu vết, nó chỉ là những đám nước đọng giữa trống rỗng. Những lùm cây đại thụ um tùm hai bờ suối bỗng biến đi đâu, để lại những xác cây cháy rời rã, ngổn ngang, lấm láp bùn đất và tro than.

Hoàng ngẩn ngơ nhìn bốn xung quanh, không nhớ gì, không nghĩ gì. Anh chống gối đứng dậy, chợt ngã dúi dụi về phía trước. Bây giờ Hoàng mới biết một mảng da đầu bên trái bị bom phạt sắc lém, phơi ra trắng hếu. Máu ướt đẫm toàn thân. Hoàng úp tay vào mảng da đầu bị mất cứ thế lảo đảo lội qua suối.

Anh cứ thế đi, cũng chẳng biết đi đâu, cứ đi như một kẻ mất hồn.

Cam quả anh không hề nhớ tới Lý, không một phút giây nào, kể cả việc ra suối để làm gì anh cũng không hề nhớ. Cho đến khi Hoang nhận thấy một nhúm tóc dài dập dềnh trước mắt anh mới giật mình sực nhớ.

Hoàng chạy vội đến, nhấc nhúm tóc lên. Nhúm tóc dính với cái sọ trọc lóc, trắng nhỡn. Mặt Lý bị vạc đi một nửa, chỉ còn dôi mắt nhắm nghiền và cái trán nhăn nhúm, méo mó.

Có cái gì rát buốt chạy từ gót chân lên đỉnh đầu và dội ngược xuống, ứ đầy ở lồng ngực. Hoàng đánh rơi cái sọ, đứng chết điếng không biết bao lâu.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=97164

Xóm gái hoang 5
nguyenquanglap | 03 Oct, 2008, 09:25 | Văn xuôi | (3908 Reads)

XÓM GÁI HOANG 5

               Truyện ngắn

 


 

 

 Minh họa của Đỗ Đức

 

            Mụ Cà nói giải nó lên huyện đội ngay, chị đóc Xấu nói cho nó tắm rửa ăn uống đã chị, tội. Chị Mai gật gật đầu nói dá da.

   Mụ Cà dắt thằng Mỹ đến cái giếng đất rộng bằng cái nong, sâu chừng một mét, chỉ cái gàu nói dá da da, thằng Mỹ gật đầu nói rốp rít xốp xít, rồi nhảy bùm xuống giếng, có lẽ nó tưởng cái bồn tắm.

   Mụ Cà tức giận nhảy chồm chồm, nói, dá da da da, ngu ngu. Thằng Mỹ nhăn răng cười nói rốp rít xốp xít. Chị đóc Xấu nói chị nói rứa nó không hiểu mô. Mụ Cà hỏi nói răng thì hiểu, chị đóc Xấu nói chị không nghe đài diễn kịch à, tụi Mỹ toàn nói không có dấu.

   Mụ Cà chõ mồm xuống giếng nói thang My kia may ngu qua, giêng an sao may nhay xuông tam, thằng Mỹ lại nhăn răng cười nói rốp rít xốp xít. Mụ Cà tức, nói rốp rốp cái mả cha mi, ngu chi ngu lạ.

   Thằng Mỹ ăn cơm, chị đóc Xấu nói cơm, thằng Mỹ nói cóm, chị đóc Xấu nói cơm ngon, thằng Mỹ nói cóm ngón. Chị đóc Xấu nói canh, thằng Mỹ nói cắng. Chị đóc Xấu nói canh ngon, thằng Mỹ nói cắng ngón.

   Mụ Cà gật đầu khen thằng Mỹ, nói giỏi giỏi! Thằng Mỹ nói dòi dòi, mụ Cà nói dòi dòi cái l. mạ mi, thằng Mỹ nói lón má ngón? Ba chị cườì nghiêng ngã.

   Chị đóc Xấu nói hay để nó ở đây vài buổi cho vui, mình nuôi nó như nuôi con chó béc giê, có chi mô mà. Mụ Cà nói ý con Mai răng. Chị Mai gật đầu nói dá da.

   Chỉ có giường chị đóc Xấu thằng Mỹ mới nằm vừa, chị để nhà cho thằng Mỹ ở, sang ngủ với mụ Cà. Nửa đêm chị đóc Xấu trằn trọc không ngủ được. Mụ Cà hỏi răng không ngủ, chị đóc Xấu nói nằm giường chị đau lưng lắm.

   Mụ Cà nói hay cho mi sang ngủ với thằng Mỹ? Chị đóc Xấu cười rúc rích, ôm lưng Mụ Cà hỏi tây hiếp chị ra răng, Mụ Cà nói sướng chơ răng. Chị đóc Xấu nói sướng răng sướng răng, kể đi kể đi.

   Vừa lúc chị Mai nhảy xổ vào nhà khua chân múa tay nói dá da dá da. Cả ba chạy ra thì thấy thằng Mỹ quỳ giữa sân làm dấu thánh, vừa khóc vừa nói rốp rít xốp xít.

   Chị đóc Xấu nói nó cầu chúa đó, mụ Cà nói Đế quốc Mỹ cũng có chúa à, chị đóc Xấu nói có chơ, chúa che chở hết mà. Mụ Cà nói chúa thần kinh, che chở tầm bậy tầm bạ, chị Mai lắc đầu nói dá da da da. Chị đóc Xấu nói chà, còn hơn che chở cu Miễn cu Mèo.

   Mụ Cà nói ngó bộ tui bay thương thằng Mỹ rồi đó, lộn xộn là tau giết nghe chưa. Chị đóc Xấu nói mô có mô có, chị Mai nói dá da.. dá da! Mụ Cà nói chà còn chối, thấy thằng cao to đẹp trai, bướm đứa mô đứa nấy nhóp nhép như mang cá mè, tau lạ chi . Chị đóc Xấu nói mô có mô có, chị Mai nói dá da dá da

   Sáng mai ba chị bắt thằng Mỹ tát giếng, đào lại giếng. Chị đóc Xấu, chị Mai phụ với nó. Thằng Mỹ đưa thùng nước lên, chị Mai đón lấy, cười cái, liếc cái. Thằng Mỹ nói rốp rít xốp xít. Chị Mai cười cái, liếc cái, dẩu mồm nói dá da. Thằng Mỹ cười khư khư khư

   Chị đóc Xấu tát nước, thỉnh thoảng hích thằng Mỹ, liếc cái. Thằng Mỹ cũng hích lại, liếc cái. Chị đóc Xấu lườm yêu, đập phát vào lưng trần thằng Mỹ, cười hi hi hi. Thằng Mỹ vuốt vuốt mông chị, cười khư khư khư.

   Chị Mai đứng trên bờ nhìn thấy, tức, chạy tìm mụ Cà, lôi ra giếng, hết chỉ thằng Mỹ, nói dá da, lại chỉ chị đóc Xấu, nói dá da, hai tay chị đập đập xoa xoa, nói dá da... dá da. Mụ Cà chỉ mặt chị đóc Xấu nói tao cảnh cáo mi nghe chưa, giai cấp mô có con cu của giai cấp đó, đừng có lộn xộn.

   Chị đóc Xấu xịu mặt nói chị nói rứa oan em, em căm thù Đế quốc Mỹ mà. Mụ Cà nói mi căm thù chớ bướm mi không có mắt, biết ai mà căm thù, ngu lắm!

   Mụ Cà thở ra nói, ua chao ôi, đế quốc thực dân toàn bọn to con đẹp trai, tức chi tức lạ.

   Đêm, mụ Cà kèm chặt chị đóc Xấu, nói đừng có lộn xộn em à, lộn xộn là tao đem nó đi nộp huyện đội liền, chị đóc Xấu nói răng chị không nghi con Mai, toàn nghi em.

   Mụ Cà nghe nói thế thì giật mình, chạy sang tìm, cả thằng Mỹ cả chị Mai đều không có. Hai chị chạy tìm khắp nơi thì thấy thằng Mỹ đang đứng dựa gốc cây, bế xốc chị Mai lên hôn.

   Mụ Cà nấp rình với chị đóc Xấu, thấy hôn môi, lạ quá, hỏi yêu là hun rứa à, chị đóc Xấu nói yêu là hun môi, chị không biết à. Mụ Cà nói tụi choa lớp trước, thích thì tụt quần mần đến mần đại, biết hun hít chi mô.

   Đến đoạn thằng Mỹ kéo quần chị Mai thì mụ Cà xông tới, giằng chị Mai ra, đạp phát vào hạ bộ thằng Mỹ, tát một tát vào mặt chị Mai, nói á a cái con ni gan trời, dám yêu Đế quốc Mỹ.

   Chị Mai ôm chân chị Cà khóc nói dá da dá a.. Mụ Cà lại cho thêm một tát nữa, nói mi là con phản động. Chị Mai lại ôm chân mụ Cà khóc rú lên, nói dá da... dá da da.

   Mụ Cà ôm đầu ngửa mặt kêu, ôi chúa ơi chúa ơi, chúa cho đàn ông nước con to con đẹp trai đi chúa, không đàn bà con gái phản động hết!Dứt lời mụ Cà cắp nón đi liền, nói tau lên huyện đội báo người ta lôi cổ nó đi cho rồi, ngồi canh bướm tui bay nhọc lắm.

   Mụ Cà gặp Cu Miễn đạp xe đạp dọc đường, Cu Miễn hỏi đi mô, mụ Cà nói bắt được phi công, Cu Miễn nói để tui lên báo cho, tui có xe đạp. Mụ Cà nói tui lên báo công để lấy bò chơ.

   Cu Miễn nói bò mô trên huyện đội, người ta thưởng mồm thôi, bắt hợp tác chi bò chơ ai chi. Mụ Cà nói thiệt không, Cu Miễn nói răng không. Mụ Cà nói rứa Cu Miễn có thưởng bò tui không, cu Miễn nói răng không.

   Mụ Cà quay về, đến gần nhà thì chị Mai ra khoa chân múa tay, mặt mày tái mét, nói dá da da da.... dá da da da. Mụ Cà lật đật chạy vào nhà, vừa lúc thằng Mỹ và chị đóc Xấu kéo quần lên.

   Mụ Cà xông tới tát thằng Mỹ tới tấp, nói cha tổ Đế quốc Mỹ cha tổ Đế quốc Mỹ, bướm nước choa đã đau thương bọn bay còn hành hạ. Chị Mai nhảy chồm chồm trước mặt thằng Mỹ, hai tay xỉa xỉa, nói dá da... dá da... dá da!

   Mụ Cà quay lại xốc cổ áo chị đóc Xấu, quát mi nói răng nói lại tau nghe. Chị đóc Xấu ôm lấy Mụ Cà khóc nói em chừa rồi em chừa rồi, đau lắm đau lắm, từ nay em ẻ vô Đế quốc Mỹ.

   Cu Mèo đem đội dân quân xông vào, chĩa súng vào thằng Mỹ nói dơ tay lên. Mụ Cà giật tay cu Mèo, nói mi về nói hợp tác đưa bò cho tau, tau giao thằng Mỹ liền. Cu Mèo quát câm mồm, tội các chị dấu thằng Mỹ tui chưa đem ra toà, còn dám đòi bò!

   Nói xong cu Mèo áp giải thằng Mỹ đi. Mụ Cà nói Đế quốc Mỹ mình không thua, chỉ thua cu Mèo cu Miễn thôi.

   Tại hội nghị báo công, cu Miễn nói Đội du kích làng Đông đã mưu trí dũng cảm tóm gọn tên phi công Mỹ, giải thoát cho ba phụ nữ đang bị nó làm nhục.

   Hội nghị ồ lên, người nói giỏi giỏi, người nói tài tài, người nói phục phục.

Ua chầu chầu chầu.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=96276

Xóm gái hoang 4
nguyenquanglap | 30 Sep, 2008, 21:24 | Văn xuôi | (3632 Reads)
Xóm gái hoang 4
 
Xóm gái hoang 4 

Minh hoạ của Đỗ Đức

Truyện ngắn

Xóm chỉ có 3 nhà, về sau thì có cả trăm nhà nhưng năm 1967-1968 chỉ có ba nhà thôi. Mụ Cà nói tao trưởng xóm, hai đứa bay xóm viên, khỏi bầu bán chi mệt. Chị đóc Xấu nói cho em xóm phó cho oách, con Mai nhỏ tuổi nhất làm xóm viên, đồng ý không? Chị Mai cười, nói dá da da da.

Phần vì xóm quá xa các làng, phần vì đồn đại, thêu dệt ba người đàn bà Xóm gái hoang rất ghê rợn, nhiều người sợ cấm con cái không được ra đó. Người ta đồn hễ ai ra Xóm gái hoang về thì không cháy nhà cũng mất của, chết bất đắc kì tử không chừng. Xóm không có ai vãng lai, cái xóm nhỏ ba ngôi nhà như một vương quốc riêng

Bàu sen mênh mông cho họ đủ thứ ăn, lại còn thừa mang bán. Tôm cá ê hề, ngó sen đài sen hoa sen thu nhập cũng khá, họ còn thả rau muống dây, mỗi tuần xuống chợ gánh rau muống, gánh cá, gánh sen, ăn uống thoả thuê còn thừa cả nghìn đồng một tháng.

Chị đóc Xấu nói ua chà, răng sướng ri hè, biết rứa em bỏ hợp tác từ khi mới đẻ. Mụ Cà nói hợp tác với hợp teo, cu Miễn mưu mô cả năm không bằng tau ngâm l. bàu sen một buổi. Chị Mai cưòi nói dá da da da.. dá da da da.

Nhưng buồn. Ngày mải làm,quên, tối buồn rũ ra. Buổi tối, ba ngườì ăn cơm chung, ăn xong mụ Cà buông bát nằm dài ra, nói bây chừ mần chi hè? Chị đóc Xấu cũng buông bát nằm dài ra, nói mần chi hè? Chị Mai nằm dài ra theo, nói dá da da?

Mụ Cà bày rượu ra uống, một bát uống vòng, uống được ba bát thì say, như lũ cuồng đập phá lung tung. Mụ Cà nhảy lên hòn đá, vỗ bướm bôm bốp nói vơ đàn ông... đây nời đây nời! Chị đóc Xấu chổng mông vỗ bem bép, nói đây nời đây nời! Chị Mai tụt quần, cầm quần khua khua chạy quanh sân, nói dá da da.... dá da da!

Cả ba nằm vật ra, không ai nói với ai, thở vào thở ra, miệng chóp chép. Mụ Cà nói đàn ông ngu chi ngu lạ, chị đóc Xấu nói ừ đo, ngu chi ngu lạ! Chị Mai nói dá da da! Rồi ba chị ngồi ôm nhau khóc, khóc đến dã rượu thì ngủ lịm.

Ba chị ra chợ, thấy có người đứng ôm cái đài orionton đòi bán, họ mua ngay, 700 đồng cũng mua, về nhà tranh nhau mở. Đài phát tin chiến thắng, mụ Cà vỗ đùi đánh bốp, nói thấy chưa, tau nói đúng chưa, chết cha Mỹ Diệm chưa! Chị đóc Xấu nằm vật ngửa ra, chổng chân lên trời, nói oa làng ơi sướng! oa làng ơi sướng ! Chị Mai cười toét nhảy chồm lên chị đóc Xấu dập dập nói dá da... dá da... dá da.

Nhưng nghe mãi cũng chán, quanh đi quẩn lại cũng chỉ tin chiến thắng, hết chỗ này thắng lợi đến chỗ kia thắng lợi, Mụ Cà thở ra, nói răng thắng hoài thắng huỷ rứa mà chưa thấy hoà bình chi cả hè. Chị đóc Xấu nói ừ đo... ừ đo, chị Mai nói dá da... dá da.

Đài vẫn phát tin thời sự, miền Nam thắng lớn nơi này nơi kia, miền Bắc sản xuất thắng lợi nơi này nơi kia, lãnh đạo thăm hỏi nơi này nơi kia, mụ Cà nốp ruột kêu vơ đài nời, hát đi với, nói chi nói lắm.

Nằm dài vuốt bụng chán thì vùng dậy lấy soong nồi gõ ầm ĩ, lại còn múa hát. Mụ Cà nói lối như ta đây là Lê Thị Cà, một lần tây hiếp đến già không quên, rồi gõ cái choeng! Chị đóc Xấu, chị Mai nhảy nhảy gõ gõ choeng choeng!

Mụ Cà hát này này ơi chị em ơi, Chị đóc Xấu nói ơi, Chị Mai nói dá da. Mụ Cà hát lũ đế quốc vô cùng tàn ác, sức đã dai mà cặc lại to, thế nên ta phải căm thù, choeng! Chị Mai, chị đóc Xấu nhảy nhảy gõ gõ choeng choeng!

Hát hò chán lại nằm vật ra, ba người ba góc, không ai nói với ai.

Máy bay xoẹt qua, mụ Cà nhảy lên hét vơ Đế quốc Mỹ nời, răng không thả phi công, toàn thả bom, ngu rứa ác rứa. Chị đóc Xấu cũng nhảy lên, hét ngu ngu!... ác ác! Chị Mai nhảy chồm chồm, hét dá da... dá da!

Mơ được ước thấy, phi công nhảy xuống bàu sen thật.

Một đêm, bộ đội dưới cảng Gianh bắn trúng máy bay, chiếc F4H cháy rùng rùng, đâm đầu xuống chân núi sau làng Trung Thuần, dân các làng sung sướng reo vang. Ba chị cùng nhảy cà tẩng, lấy soong nồi gõ ầm ĩ.

Chợt nghe cái bụp phía bàu sen, ngó ra thì thấy một cái dù đỏ xoè rộng trên bàu. Ba chị sướng rêm, lội ra ngay.

Hồi này dù là một chiến lợi phẩm dân chúng rất mê. Hễ có một cái dù pháo sáng, dù phi công nào rơi là từ dân chúng từ bốn phương tám hướng nhào ra, tay lăm lăm dao kéo, mạnh ai nấy xẻo. Nhiều khi tranh giành đập đánh nhau chí tử.

Ba chị cùng tay dao tay kéo lao ra. May tối hôm đó hình như mọi người mải xem máy bay cháy, không để ý, chẳng thấy có ai chạy ra, ba chị lân đầu được một cái dù trọn vẹn, lại dù đỏ, sướng ngây ngất.

Cuốn xong dù thì thấy một cái đầu nhô lên, ba chị rú lên chực bỏ chạy, cái đầu nói rốp rít xốp xít, ba chị nhìn lại, hoá ra là một phi công Mỹ, họ cứ đứng trơ nhìn nhau.

Mụ Cà sực tỉnh chĩa dao vào thằng Mỹ, nói dơ tay lên. Thằng Mỹ nói rốp rít xốp xít. Mụ Cà dơ dao đe, nói đụ mạ tau nói mi dơ tay lên. Thằng Mỹ cứ đứng trơ, nói rốp rít xốp xít. Chị đóc Xấu nói Đế quốc Mỹ ngu chi ngu lạ.

Chị Mai vung hai tay lên, nói dá da da, thằng Mỹ dơ hai tay lên liền. Mụ Cà, chị đóc Xấu trố mắt ngạc nhiên, nói con Mai nói chi mình không hiểu mà thằng Mỹ hiểu liền.

Mụ Cà chỉ tay vào xóm, trợn mắt với thằng Mỹ, quát dá da da da! Thằng Mỹ vội vàng đi vào xóm liền. Mụ Cà cười, nói è he, tưởng răng, tiếng Mỹ dễ òm!

( còn nữa he he)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=95861

Xóm gái hoang 3
nguyenquanglap | 28 Sep, 2008, 08:39 | Văn xuôi | (2965 Reads)
 

Xóm gái hoang 3
 

 


Minh hoạ của Đỗ Đức

 

Truyện ngắn

Người thứ 3 là chị Mai. Chị hơi thấp, múp máp, da trắng ngần, đặc biệt chị hát hay ngâm thơ đều hay cả. Người thì gọi chị là Châu Loan xóm, người thì gọi Tường Vi xóm.

Họp đội, họp xóm, họp đoàn, đám cưới đám hỏi nhất nhất phải có chị hát mới xong. Mọi người nói Châu Loan mô rồi hè? Chị đứng lên liền, nói đây đây. Người nóí ngâm bài rứa là hết đi, người nói không không ẻ vô bài nớ, ngâm bài chào sáu mốt đỉnh cao tề.

Chị thuộc toàn thơ Tố Hữu thôi, mấy bài trong sách giáo khoa chị thuộc sạch. Hỏi nước mình có ai là nhà thơ, chị nói Trần Đăng Khoa với Tố Hữu, hỏi còn ai nữa không, chị nói từng nớ ngâm đã rã họng ra rồi, nhiều chi lắm.

Đầu buổi ngâm thơ cuối buổi hát, hoặc ngược lại, khi nào cũng vậy ở đâu cũng vậy. Mọi người nói Tường vi mô rồi hè, chị đứng lên liền, nói đây đây. Người nói hát bài Noọng ơi trăm ngàn nở hoa đi, người nói dở dở quẹt quẹt, hát nắng toả chiều nay tề.

Chị hát say sưa, miệng hát ngực rung hấp dẫn vô cùng.

Có hai người mê chị, một là anh Toả bí thư chi đoàn, hai là Cu Mèo con trai cu Miễn. Mỗi lần chị Mai hát, anh Toả nhìn miệng chị không chớp, miệng mấp máy, người đu đưa, nói hay hè hay hè; cu Mèo nhóng cổ nhìn ngực chị rung rung, thè lưỡi liếm một vòng, nói đụ mạ hát rứa mới hát chơ, lại thè lưỡi liếm một vòng.

Nhưng chị Mai ghét Cu Mèo, yêu anh Toả. Cu Mèo tức lắm, đứng dạng háng chặn đường chị Mai hỏi tui thua cu Toả cái chi? Chị nói không, bỏ đi. Cu Mèo vượt lên nói tui tên Mèo, xấu phải không? Chị nói không, lại bỏ đi.

Tối cu Mèo trèo lên cây xoan sau hồi nhà chị Mai, dóng mồm xuống cửa sổ nhà chị kêu vơ Mai nời... tui ưng Mai rồi vơ Mai! Vơ Mai nời... cu Toả không bằng bãi cứt trâu, ưng hắn mần chi. Chị Mai đóng cửa sổ, cu Mèo hát hờn căm bao lũ tham tàn... cu Toả! Rồi lại hét Mờ eo meo huyền Mai! Mờ ai mai huyền Mèo. Tôi nào cũng ầm ĩ, không cho ai ngủ ngáy gì cả.

Buổi trưa nắng nóng chị Mai gánh lúa về, cu Mèo chặn đường, dạng háng nói ưng tôi đi, mai mốt tui làm lái xe. Chị Mai đang gánh lúa, mệt, nói ẻ vô, bỏ đi. Cu Mèo lại vượt lên trước, đứng dạng háng, nói ưng tui đi, mai mốt bọ tui lên xã, tui làm chủ nhiệm. Chị Mai đánh môi cái bịp nói ẻ vô, bỏ đi.

Cu Mèo vẫn không chịu, lại vượt lên, đứng dạng háng, tụt quần nói, cặc tui ri nì, Mai ưng không? Chị Mai vứt gánh lúa, chồm tới túm chim cu Mèo nghiến răng vặn, nói khoe cái cố tổ mi, khoe cái cố tổ mi.

Cu Mèo kêu như cha chết, nhưng đi đâu cũng khoe em Mai cầm chim tau rồi, khen chim tau đại chang, khe khe khe... bằng mười chim cu Tỏa, khe khe khe..

Tết năm 1967, làng làm hội diễn văn nghệ ở đình làng. anh Toả chị Mai hát song ca bài Trước ngày hội bắn, chị Mai mặc váy, cầm cái ô xoay xoay e thẹn, bắp chân trần trắng muốt, liếc cái, hát ai tin anh nói... anh Toả mặc áo quần bộ đội, đội mũ tai bèo, liếc cái, hát vì sao em nói nghe nào...

Bà con nói ua chầu hầu hay hè hay hè. Cu Mèo đứng dậy nói hay cái l. mạ bay! Bà con nói ua chầu chầu cu Mèo nói bậy quá hè. Cu Mèo nói đồ xã viên biết cái chi! Rồi hát rống lên hờn căm bao lũ tham tàn... Mai Toả!

Mọi người nói ua châù chầu cu Mèo ỷ thế con chủ nhiệm mất trật tự quá hè. Cu Mèo nói đồ xã viên biết cái chi! Rồi lại hát cu cu Toả ơi, cu cu Toả ơi.. chim mi mô rồi, chim mi mô rồi... đọ tau cái coi.

Bà con đòi đưa cu Mèo ra kiểm điểm, cu Miễn nói đồng chí cu Mèo nóng tính, có nói bậy nhưng xuất phát từ tấm lòng yêu thương xã viên nghèo như đồng chí Mai. Rứa là tốt. Quan trọng là tấm lòng, không quan trọng cái lỗ mồm. Người nói tốt rứa a tốt rứa a, người không nói gì, người nói tốt rứa đo tốt rứa đo.

Anh Toả nói đồng chí Cu Miễn sai rồi, nguỵ biện bao che con cái. Cu Miễn nói chính đồng chí cu Toả mới nguỵ biện. Anh Tỏa hỏi răng, cu Miễn nói đồng chí là bí thư chi đoàn, mồm nói căm thù giặc sâu sắc, yêu Tổ quốc nồng nàn lại không chịu gương mẫu xung phong đi bộ đội. Cu Toả nói khó chi, tui đi ngay!

Ra tết anh Toả đi bộ đội, cu Miễn nói rất hoan nghênh tinh thân dám nghĩ dám làm của đồng chí cu Toả, rồì tổ chức cho làng Đông học tập tinh thần đồng chí cu Toả. Cu Miễn đề nghị chị Mai làm bí thư chi đoàn, gánh vác cho người đi xa. Chị Mai nghe nói vậy thì nhận, cu Miễn nói rứa mới thấy hậu phương yêu thương tiền tuyến chơ, khe khe khe.

Cu Mèo nói tui muốn lấy con Mai, làm răng bọ? Cu Miễn nói mồm mi thối lắm, được con cặc là kiên cường, tận dụng thế mạnh đi con. Rồi nói với chị Mai đồng chí cu Mèo chậm tiến, đồng chí nên gặp riêng nhắc nhở.

Tối, chị Mai họp chi đoàn ở kho hợp tác, hết họp thì bảo cu Mèo ở lại nhắc nhở, cu Mèo đè chị ra hiếp liền. Chị Mai xấu hổ không dám nói ai, đi một mạch xuống Quảng Thanh, ngồi đợi máy bay tới thả bom thì lao vào. Chị không chết, bị một mảnh bom đâm đúng cuống họng, không nói được, nói gì cũng cứ dá da da da.

Cu Mèo nói tui cần mồm dưới, không cần mồm trên, Mai lấy tui đi. Chị Mai trợn mắt đạp vào bộ hạ cu Mèo một phát, nói dá da da da... dá da da da!

Cu Miễn nói hoàn cảnh đồng chí rất khó khăn, đồng chí về làm dâu nhà tôi, chúng tôi có trách nhiệm giúp đỡ đồng chí. Chị Mai trợn mắt đập vào mồm cu Miễn một phát, nói dá da da da... dá da da da, rồi xách áo quần ra thẳng xóm gái hoang.

(còn nữa he he he)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=95383

NĂM LẦN TRONG ĐỜI
nguyenquanglap | 25 Sep, 2008, 16:06 | Văn xuôi | (2643 Reads)
Năm lần trong đời

Phiếm đàm

Nghĩ vừa buồn vừa buồn cười, cái đầu mình bị năm lần trời đánh. Mỗi lần trời đánh xong thì trời lại cho một cái gì đó. Chắc ai cũng vậy, trời hành chuyện này thì trời lại cho chuyện khác, có điều người nhớ người không, người muốn kể người không muốn.

Mình nhớ rất kĩ cả năm lần trời đánh trúng đầu, định viết một entry lâu rồi nhưng cứ ngại, sợ có người lại nói mình khoe khéo. Miệng lưỡi thế gian mệt mỏi lắm, để khi nào viết một entry về miệng lưỡi thế gian.

Tối nay cố sửa cho xong một tập kịch bản phim ti vi, cả tuần ốm lên ốm xuống không sửa được, thật sự nóng ruột. Đến chỗ bí, ngồi đực mặt như ngỗng ỉa, tay chống cằm nghĩ, nghĩ thế nào mà bỗng sang mấy cái chuyện trời đánh trúng đầu của mình. Thôi dẹp, viết cái entry cái đã.

Năm 1964 mình học xong lớp 1, chuẩn bị lên lớp 2 thì bị một trận bom kinh hồn. Lần này máy bay Mỹ đánh thẳng vào Thị trấn, chỗ nào có nhà lầu đều bị bom hết.

Nhà mình ở gần trường cấp hai, gần huyện uỷ, bom Mỹ cày nát hai khu này hơn tiếng đồng hồ. Bốn bề bom nổ nhà cháy, nhà mình bị tan ngay từ đợt bom đầu, mấy anh em mạnh ai nấy chạy.

Mọi người chạy rật rật, lội qua hói về Quảng Thuận, mình cũng chạy theo. Hói chỉ rộng hơn chục mét thôi, nhưng mà sâu. Người lớn còn bơi được, lội được, mình con nít lại không biết bơi cứ bám lấy bụi cây ở bờ hói, không biết làm sao qua được bờ bên kia.

Bỗng một quả bom nổ rất gần, đẩy mình văng ra giữa hói, chẳng hiểu thế nào mình bơi ngửa được, bơi qua được hói, mừng hết lớn. Từ đó mình chỉ biết bơi ngửa cho đến lớp 4 thì mới học bơi sấp.

Vừa leo lên bờ thì mình bị một tảng đá ( hay cái gì không nhớ nữa) rơi xuống đầu, ngất liền, tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong nhà dì Thé, lúc này đã 10 giờ đêm, mình thấy mạ mình đang ngồi khóc bỗng hét lên con tui sống rồi ua làng! Rồi bà chạy như người cuồng, vái bốn phương tám hướng.

Mọi người xúm lại tranh nhau nói, mình ngồi ngơ chẳng hiểu gì, chỉ hiểu đại khái mọi người tưởng mình chết, định đóng hòm thì mình tỉnh. Còn nhỏ chẳng thấy quan trọng, chỉ thấy đói, đòi ăn.

Mọi người tranh nhau cho ăn, đủ thứ, không biết cá thịt đâu mà sẵn, lần đầu được bữa cá thịt thoả thuê. Sau này mỗi khi đói lại mơ mình được chết giả như hôm đó để được ăn cá thịt.

Sau đó bỗng nhiên mình biết làm thơ, thích làm thơ, cũng chẳng nổi tiếng như thằng Hoàng Hiếu Nhân cùng huyện nhưng cả nhà mừng lắm, tự hào lắm.

Hồi đó hễ thấy đứa con nít nào biết làm thơ thì được coi như thần đồng, trong nhà ngoài ngõ rối rít cả lên. Chẳng phải như bây giờ thơ phú ế ẩm, con nít giỏi làm thơ cũng chẳng ai màng.

Hồi thằng cu Bi học lớp 3, đi thăm lăng Bác về hứng chí làm bài thơ, vợ mình đọc được. Mình đi làm về, vợ mình chạy ra mặt mày tái mét nói thôi chết cha rồi anh Lập ơi, thằng Bi nó làm thơ. Cu Bi xấu hổ, tịt thơ cho đến giờ.

Anh cu Chanh nói trong đầu người ta có nhiều ô, ô toán, ô văn, ô thơ...v.v Thằng Lập bị đá đập trúng đầu, ô thơ nó văng ra, rứa là làm thơ thôi. Còn nhỏ mình nghĩ anh Chanh nói trạng, hoá ra nghiệm lại thì không sai, lạ thật.

Lần thứ hai là khi mình lên lớp 3. Tối đó mình đang chơi nhà thằng Đương thì máy bay xẹt tới, thả hai quả bom. Mình chạy vào hầm, dẫm phải lưỡi cuốc dựng đầu hồi, cán cuốc đập một phát vào đầu, ngất luôn.

Tối om, mọi người lo chạy vào hầm, không ai biết. Đến khi hết máy bay, mọi người chui ra khỏi hầm thì mình cũng tỉnh, chẳng ai hỏi mà mình cũng chẳng kể, về nhà còn dấu mạ, tự nhai muối với xác chè đắp cái đầu sưng chứ không kể.

Sau vụ này chẳng có cái ô gì trong đầu lòi ra nhưng mình bắt cá, câu cá, nơm cá.. làm gì cũng may. Từ chỗ lơ ngơ mình bỗng trở thành tay sát cá có tiếng, bạn bè đứa nào cũng nể.

Làm hố nhảy bắt cá, tụi bạn chỉ kiếm được mỗi hố chục con là may, mình cũng làm như chúng nó thôi nhưng hố nào chí ít cũng vài chục con. Một tối nhớ đời, mình đi xem xiếc về, ra thăm hố nhảy, cả tám hố đầy cá, bắt đầy hai gánh, không thèm nói ngoa.

Lần thứ ba là hồi lớp 7. Giờ ra chơi mấy đưa nhặt gạch ném thi. Thằng Diệp cầm nửa viên gạch ném cái cực mạnh, vừa lúc mình không biết đi qua, gạch trúng đầu, ngất. Thằng Diêp cõng mình chưa tới trạm xá thì mình tỉnh.

Sau vụ đó mình thi học sinh giỏi huyện tỉnh gì cũng đoạt giải cả văn lẫn toán. Hồi đó ở đâu không biết chứ trường mình chẳng có chuyện luyện thi như kiểu luyện gà nòi như bây giờ đâu. Đến kì thi cử thì nhặt ra mấy đứa kha khá đi thi thôi, trường nhà quê cũng chẳng ai hy vọng gì.

Mình chẳng học hành gì, sáng đến lớp, chiều lên rừng lấy củi, ra đồng bắt cá, đến ngày thi thì xách cặp đi, bụng nghĩ làm được thì làm chẳng làm được thì thôi, thế mà được giải nhì toán, giải ba văn cấp tỉnh, sướng mê man cả năm trời.

Tất nhiên thi lên miền Bắc thì trật chỏng vó cả hai môn, nhưng như thế cũng đủ cho bà con làng xóm nể phục, ba mình sướng quá còn khóc oà hôm nhận phần thưởng.

Lần thứ tư là năm 1982, khi đó mình còn ở lính, đóng quân ở Phước Tường- Đà Nẵng. Cuối năm đi xuống các tiểu đoàn kiểm tra sẵn sàng chiến đấu. Mình đứng cuối thùng xe tải cùng với anh Cường thượng uý. Xe lên dốc cầu Nguyễn Văn Trỗi thì chết máy. Mình và các sĩ quan trẻ dóng mỏ xuống trêu mấy em xinh đẹp đi qua đi lại. Xe nổ được, thằng lái xe vào số gấp, giật mạnh một cái, mình và anh Cường rơi xuống, đập đầu đường nhựa, ngất xỉu cả hai, vừa rạn hộp sọ vừa rạn xương bả vai, nằm viện 107 gần hai tháng mới ra viện.

Có điều lạ là từ 1975 đến khi đó mình chuyên làm thơ, chưa khi nào nghĩ đến chuyện viết văn xuôi. Sau khi ra viện, hình như ô thơ bị xẹp đi, ô văn xuôi nó lòi ra hay sao a, tự nhiên chán làm thơ, hí hoáy làm văn, và trúng, làm phát trúng liền.

Từ đó làm văn trúng văn, làm kịch trúng kịch, làm phim trúng phim. Chẳng trúng gì nhiều, so với thiên hạ thì không bằng cái móng tay của người ta nhưng so với ước mơ đầu đời thì quả là quá to lớn, mình chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Lần thứ 5 là lần tai nạn xe máy, lần này nặng nhất, chấn thương sọ não liệt nửa người, mình đã kể ở say 1, không kể nữa. Hồi mới bị cực khổ vô cùng, ăn có người đút, ỉa có người chùi, chỉ mơ làm sao mình tự đi ỉa được cũng không xong.

Buồn bực quá. Tóc bạc rất nhanh, mặt mày nhầu nhĩ, mỗi lần soi gương là một lần khóc. Điên, mình tính lết lên tầng 9 rơi một phát cho xong đời. Hôm đó mất điện, mình cứ lết theo cầu thang bộ, quyết lên cho đến tầng 9. Sợ rơi tầng thấp không chết được vợ con lại khổ. May lên đến tầng tư, nghe tiếng con May ơ nó gọi ba ơi ba ơi ba đâu rồi, thương quá mình lại lết xuống.

Từ đó mình quyết định không chết nữa, quyết tâm tập đi từ 1 bước đến 10 bước, từ 10 mét đến 1000 mét, thế mà thành. Mình mở một cuộc rượu mời bạn bè đến nhậu, nói từ nay chúng mày đừng đến thăm tao nữa. Chúng mày đến, tao lại mặc cảm là con bệnh còn khổ hơn.

Nghĩ lại 5 năm qua, xét về số lượng mình đã viết thật đáng ngạc nhiên. Chưa tính chính xác nhưng chắc chắn gấp nhiều lần số trang viết hai chục năm trước mình viết trong khoẻ mạnh, sung sức.

Nếu trời không cho thì làm sao viết được như thế? Lại còn bờ lóc bờ leo he he he.

Nói thế thôi, cái sự què quặt chán lắm, nhiều chuyện cay đắng không nói ra hết được. Nếu Bụt hiện ra nói: một là con được giải Nobel, hai là con lành lặn, con chọn điều gì? Lập tức mình ôm chân Bụt mà kêu lên: Bụt ơi Bụt ơi cho con được lành lặn.

Tình thật là như vậy.

Thursday September 25, 2008 - 01:44am
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=94663

XÓM GÁI HOANG 2
nguyenquanglap | 22 Sep, 2008, 23:18 | Văn xuôi | (3189 Reads)
xóm gái hoang 2
 

Minh hoạ Đỗ Đức

Truyện ngắn

Người thứ hai là chị đóc Xấu, mặt chị đẹp như mặt Đức Mẹ, phải cái chị cao quá, gần mét tám, hồi này là có thể thi hoa hậu nhưng ngày đó thì bị người ta coi là dị dạng.

Bố mẹ chị nhiều năm hục hặc cũng vì chị càng ngày càng cao, mới 13 tuổi đã cao hơn hẳn đám trai làng, nhiều người nói è he đóc Xấu con tây, không phải con Mẹt Huỳnh mô.

Bố chị nghi mẹ chị lấy Tây hoặc bị tây hiếp như mụ Cà. May chị càng lớn càng có nhiều nét giống bố, nên thôi.

Chị đi đâu, tụi con trai lén đi sau lưng, nhảy nhảy lên cho cao bằng chị, rồi bịt miệng cười với nhau, chị biết, không thèm ngoái lại, mặt vênh lên vẻ bất cần. Nhưng tối về thì ra giếng ngồi bưng mặt khóc.

Có lần chị về chợ Ba Đồn, chợ phiên sáu đông nghịt, thế mà chị đi đâu ai cũng thấy, cái đầu chị vượt lên cả ngàn người, chuyển động từ đầu chợ đến cuối chợ, ai nhìn cũng tức cười.

Con trai Ba Đồn chạy rật rật theo chị, trầm trồ oa chà ăn chi cao rứa hè, con ni e lấy voi. Có người vẽ cái bướm dài ba gang trên cột điện, đề: Đây là l. đóc Xấu.

26 tuổi rồi chẳng ai dám mang cau trầu đến hỏi. Tuổi đó bị coi là ế chồng. Bố mẹ chị lo lắng vô cùng, bữa cơm nào cũng càm ràm răng con tui ế câm ế cảy ri hè. Chị nghe nói thế thì bỏ bát ra giếng ngồi khóc.

Bố mẹ chị đánh tiếng ai muốn lấy đóc Xấu tụi tui cho không, không cần cưới hỏi chi hết, nhắn nhe từ đầu làng đến cuối xóm cũng chẳng ai thèm.

Vừa lúc chiến tranh phá hoại miền Bắc, bom rơi đạn nổ khắp nơi. Hễ có máy bay, mọi người ba chân bốn cẳng chạy vào hầm, chị đóc Xấu không chạy, ngồi bó gối giữa sân. Bố mẹ chị dục xuống hầm, chị nói để con chết bom cho xong, nhục lắm.

Nhà ông Quắn ở Quảng Thuận lên sơ tán, chuyên nghề đúc soong nồi từ vật liệu máy bay. Nhà này rất giàu, làng Đông hồi đó nhà nào có vài nghìn đồng, dăm mười cây vàng gọi là giàu sụ, nhà ông Quắn còn nhiều hơn thế.

Vợ chồng ông Quắn có đứa con trai tên Hào cao 2m, trắng trẻo đẹp trai, phải cái bị ngất ngơ, hình như bị down, suốt ngày ngồi ngạch cửa nhìn ra đường, thỉnh thoảng cười hậc cái, nói hay hè. Chẳng có gì cũng cười hậc cái, nói hay hè.

Dòng họ ông Quắn chỉ mình ông là con trai, đẻ ra thằng con ngất ngơ, vợ chồng ông lo lắm, sợ tiệt giống. Biết chị đóc Xấu ế chồng, họ mừng húm, mang cau trầu đến hỏi liền.

Lúc đầu chị đóc Xấu cự nự không chịu, sau cả vợ chồng ông Quắn, cả bố mẹ chị quì lạy như tế sao, chị tắc lưỡi nói lấy thì lấy.

Đám cưới chị đóc Xấu 1 bò hai lợn, to nhất lịch sử làng Đông. Cu Miễn bây giờ là chủ nhịêm HTX, làm chủ hôn, như kiểu MC bây giờ, nói alô alô trăng trên trời có khi tròn khi méo/ Xấu yêu Hào thật khéo lắm thay.

Chị đóc Xấu lần đầu son phấn, mặt cúi gầm không dám nhìn ai. Anh Hào ngồi cạnh chị , ngơ ngác nhìn mọi người, cười hậc cái, nói hay hè

Cu Miễn nói a lô a lô vui duyên mới không quên nhiệm vụ/ Xấu và Hào ưu tú cả hai/ người quốc sắc kẻ thiên tài/ tình trong hợp tác thuận, mặt ngoài hai họ ưa. Ông Quắc vỗ tay đôm đốp nói đụ mạ Cu Miễn nói hay.

Rước dâu từ sân kho hợp tác, cô dâu chú rể cao lêu đêu nổi bật giữa đám rước. Mọi người nói ua chầu chầu giống tây giống tây. Chị đóc Xấu vấp cục đá, ngã quị. Anh Hào đứng trố mắt nhìn. Mọi người nói kéo vợ lên tề, Hào tề! Anh cứ đứng ngơ, cười hậc cái, nói hay hè.

Đêm động phòng bà Quắc kéo chị đóc Xấu ra sau hồi, nói có khi chồng con không biêt mần chi mô, con phải bày cho hắn nghe con. Chị đóc Xấu nói bày chị mạ. Bà Quắc làm động tác, nói đầu tiền mần ri nì ri nì, sau nó chịu rồi thì ri nì ri nì, rồi ri nì ri nì, nghe chưa. Chị đóc xấu ngượng nói dạ, bà Quắc nói cố lên con, đầu tiên ngượng chút thôi, sau sướng mê man luôn, khe khe khe.

Vợ chồng ông Quắc nằm phòng bên nín thở nghe động tĩnh. Bà Quắc nói không biết con mình có làm ăn chi được không. Ông Quắc nói è he lo chi hè, chó mèo còn làm được nữa là người.

Trong buồng, chị đóc Xấu nằm ngửa chờ đợi, anh Hào ngồi bó gối nhìn chị lom lom, cười hậc cái, nói hay hè. Chị đóc Xấu chờ mãi không được, bèn trật vú ra nói đây nì đay nì. Anh Hào đặt tay lên vú, cười hậc cái , nói hay hè. Chị đóc Xấu trật bướm ra nói đây nì đây nì, anh Hào đặt tay lên bướm, cười hậc cái, nói hay hè.

Cứ để nguyên tay vú tay bướm, anh Hào ngồi nhìn lom lom, cười hậc cái , nói hay hè, rồi lăn ra ngủ như chết.

Cả tháng trời sáng nào bà Quắc cũng kéo chị đóc Xấu ra sau hồi nói răng rồi răng rồi, chị đọc Xấu ứa nước mắt nói không răng cả mạ ơi. Bà Quắc lại làm động tác, nói đầu tiền mần ri nì ri nì, sau nó chịu rồi thì ri nì ri nì, rồi ri nì ri nì, tóm lại vẫn không ăn thua. Chị đóc Xấu ôm mặt khóc, nói mạ ơi cho con về nhà.

Không biết vợ chồng ông Quắc bàn bạc ra sao, tối đó ông Quắc vào buồng, nói với chị đóc Xấu: thôi, con chịu khó để ba mần ví dụ cho chồng con coi, lập tức ông bị ăn một cái tát rụng mất cái răng cửa.

Ông Quắc nói hay để ba thuê đứa mô mần ví dụ, ông lại ăn thêm một cái tát, rụng mất cái răng cửa nữa. Anh Hào nhin cái mồm đầy máu của ông Quắc, cười hậc cái, nói hay hè.

Chị đóc Xấu đùng đùng xách áo quần ra về, hai vợ chồng ông Quắc qùi xuống ôm chân chị khóc nói khoan khoan, còn nước còn tát con ơi!

Cu Miễn nói với ông Quắc: chúng tôi coi gia đình bác là người của hợp tác, cháu Hào chưa biết làm chồng thì hợp tác phải có trách nhiệm.

Ông Quắc nói phải phải, hợp tác yêu cầu chi vợ chồng tui chấp hành liền. Cu Miễn nói chủ nhiệm HTX mần ví dụ nhất định đóc Xấu phải chấp hành. Ông Quắc nói phải phải.

Tối đó Cu Miễn vào buồng chị đóc Xấu, nóí đồng chí đóc Xấu, tui được hợp tác giao nhiệm vụ mần ví dụ cho đồng chí Hào coi, đồng chí cứ coi tui như đồng chí Hào, mần như thiệt nghe không?

Cu Miễn nói chưa xong đã ăn một cái tát, rụng liền hai cái răng cửa. Cu Miễn tức, nhảy ra sân thổi còi gọi dân quân tới. Vợ chồng ông Quắc lạy lục Cu Miễn, đền một trăm đồng Cu Miễn mới chịu thôi, vụ án mần ví dụ tạm thời khép lại.

Cu Miễn nói đóc Xấu vô cớ đánh chủ nhiệm hợp tác, đuổi cổ nó ra khỏi đoàn đội. Chị đóc Xấu nói không cần đuổi mất công, tui cút khỏi làng giờ.

Chị ôm anh Hào khóc, nói ôi chồng ơi chồng ơi, chó mèo còn biết làm răng chồng không biết. Anh Hào cười hậc cái , nói hay hè.

Chị đóc Xấu lạy ông bà Quắc, lạy bố mẹ mình đi thẳng ra xóm Bàu. Đó là người thứ hai trong Xóm gái hoang.

( còn nữa he he)

Monday September 22, 2008 - 11:32pm
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=94239

XÓM GÁI HOANG 1
nguyenquanglap | 20 Sep, 2008, 18:24 | Văn xuôi | (3767 Reads)
Xóm gái hoang 1
 

Minh hoạ của Đỗ Đức

Truyện ngắn

Hồi sơ tán ở làng Đông, nhà mình ở đầu làng, từ đấy cứ đi ngược lên phía Tây Bắc, băng qua rặng trâm bầu là gặp một cái bàu sen cực rộng, rộng đến nỗi đứng bên này bờ cứ tưởng mặt trời chui lên từ bờ bên kia.

Bàu sen nước đen ngòm, sen và súng mọc tràn lan, chẳng ai chăm sóc. Không mấy khi thấy hoa sen, hễ có cái hoa nào mới nở là con nít vặt liền, đài sen cũng không thấy, chỉ thấy mỗi lá không thôi. Con nít ra đây không phải hái hoa sen, chủ yếu là bắt cá lia thia.

Cá lia thia ở đây rất đẹp, to, khoẻ, chọi nhau rất hay. Mình cũng hay ra đây, lọ mọ suốt ngày phục bắt cá lía thia về chọi nhau với cá tụi bạn.

Bên kia bàu là một xóm nhỏ, có mấy túp lều tranh cất tạm, núp dưới rặng trâm bầu, xưa gọi là Xóm Bàu, bây giờ ai cũng gọi là Xóm gái hoang. Ba người đàn bà ở đấy không phải gái chửa hoang, đấy là những người đàn bà bất trị.

Người nhiều tuổi nhất là mụ Cà, năm 1967 mụ chỉ hơn bốn chục tuổi.

Mụ Cà lấy chồng lúc 16 tuổi nhưng mãi không có con, chồng mụ chán đời uống rượu say, té xuống ao, chết. Khi đó vào năm 1953, mụ mới 31 tuổi, tham gia đội du kích rất tích cực.

Đội trưởng du kích khi đó là cu Miễn, rất khen ngợi mụ, họp đội du kích nói đồng chí Cà nợ nước thù nhà, chiến đấu rất hăng say.

Mụ Cà đứng lên nói bá cáo tui chỉ nợ nước thôi, không có thù nhà. Cu Miễn nói Đế quốc Pháp lừa bịp dân ta, cho uống rượu say, nhiều người chết, trong đó có chồng đồng Cà, thù nhà của đồng chí Cà là ở chỗ đó đo.

Mụ Cà cười nói oa rứa a, oa rứa a.

Cuối năm 1953 Pháp từ Ba Đồn càn lên làng Đông, dân làng bỏ chạy cả, chỉ còn đội dân quân vẫn ở lại giữ làng. Mụ Cà mải bắn địch một hướng, không biết Pháp vào làng theo hướng khác, anh em du kích bỏ chạy cả mụ vẫn không biết, bị một thằng Pháp xông đến đè cổ mụ trên cát, hiếp.

Mụ Cà chống cự quyết liệt, liên tục hô đả đảo đế quốc Pháp, đả đảo đế quốc pháp. Thằng Pháp khoẻ hơn, đè riết không cho mụ động cựa. Mụ vẫn không sợ, miệng vẫn hô vang đả đảo đế quốc Pháp.

Lúc đầu mụ còn hô to, đầy đủ cả câu đả đảo đế quốc Pháp, sau nhỏ dần hụt hơi hơi dần, đã đảo đế quốc... rồi đả đảo đế... rồi đả đảo...Cuối cùng chỉ còn mỗi đả ả ả ả...Xong om.

Chuyện mụ Cà bị một lính Tây hiếp cả làng ai cũng biết, bàn tán xôn xao. Cu Miễn họp đội du kích phát động căm thù. Cu Miễn nói đồng chí Cà kể lại cho anh em nghe. Mụ Cà nói kể cái chi? Cu Miễn nói kể việc đồng chí bị giặc Pháp hiếp ra răng. Mụ Cà nói thì cũng giống như lẹo chắc, nhưng đây là hiếp rứa thôi, chi mà kể. Đồng chí Cu Miễn không biết lẹo chắc à?

Cu Miễn nói đồng chí Cà nghiêm túc vào, hiếp khác với lẹo chắc. Mụ Cà nói nhưng tui không biết kể chi hết. Cu Miễn nói ví dụ giặc Pháp đè đồng chí xuống, xé áo quần đồng chí rất dã man. Mụ Cà nói đúng rồi rất dã man. Tui chống cự rất quyết liệt, vừa chống cự vừa hô đả đảo đế quốc Pháp.

Cu Miễn mừng rỡ nói rứa đo rứa đo, đồng chí kể tiếp đi. Mụ Cà nói chỉ rứa thôi, biết kể chi nữa.

Cu Miễn nói lúc đầu răng, cuối cùng ra ra răng cứ rứa mà kể. Mụ Cà hỏi kể thiệt a? Cu Miễn nói có răng đồng chí cứ kể rứa.

Mụ Cà nói bá cáo các đồng chí lúc đầu hắn đâm một phát tui chửi rất hăng, sau hắn đâm nhiều quá, sướng rồi hết chửi.

Mọi người cười, vỗ tay ầm ầm, nói ua chầu chầu hay hè hay hè.

Cu Miễn tức, đập bàn chỉ tay mụ Cà quát phản động, bắt mụ ni trói lại cho tui. Mọi người ngơ ngác không hiểu sao.

Cu Miễn nói, mụ ni hợp tác hủ hoá với giặc Pháp, rứa mà các đồng chí không hiểu, còn vỗ tay hoan hô. Mất lập trường rồi các đồng chí ơi!

Mụ Cà nói đồng chí Cu Miễn nói rứa oan tui. Cu Miễn nói mụ Cà kia, tui không đồng chí với mụ.

Mọi người nói ua chầu chầu đồng chí cu Miễn nóng quá.

Cu Miễn hô cả trung đội đứng dậy, nghiêm! Tôi quyết định đuổi mụ Cà ra khỏi trung đội dân quân. Từ nay không được ai kêu mụ Cà là đồng chí, rõ chưa. Cả trung đội đập chân ưỡn ngực hô rõ.

Đáng lẽ mụ Cà im lặng không kiện cáo gì thì mọi chuyện cũng qua. Nhưng mụ tức, mụ gặp xã đội trưởng kiện đi kiện lại, nói tui không hủ hoá, giặc Pháp hiếp tui thiệt.

Xã đội trưởng nói bị giặc Pháp hiếp, đồng chí có căm thù không? Mụ Cà nói bá cáo xã đội trưởng có căm thù. Xã đội trưởng nói căm thù răng lại nói sướng? Mụ Cà nói bá cáo xã đội trưởng tui không sướng.

Cu Miễn nói mụ đừng có chối, mụ nói sướng, cả trung đội nghe rõ ràng. Mụ Cà nói tui không sướng.

Cu Miễn hỏi: mụ có nói sướng không, mụ Cà nói có. Cu Miễn nói đó, mụ công nhận rồi đó, hết kêu oan nghe.

Mụ Cà nói bá cáo xã đội trưởng tui vẫn oan. Xã đội trưởng nói đồng chí Cà nói hay,vừa kêu sướng vừa kêu oan là răng?

Mụ Cà nói tui căm thù giặc Pháp, nó hiếp tui, tui không sướng, tại cái bướm tui sướng chứ tui không sướng.

Mọi người cười, vỗ tay ầm ầm, nói ua chầu chầu hay hè hay hè.

Xã đội trưởng tức, đập bàn quát, bậy bạ, dung tục, phản động! Rứa mà các đồng chí còn cười được à. Mất lập trường!

Mụ Cà khóc nói báo cáo xã đội trưởng oan tui quá. Xã đội trưởng nói oan răng mà oan! Mụ Cà khóc rống lên, nói oan oan, các đồng chí toàn cu, không ai hiểu được bướm...

Xã đội trưởng đập bàn quát câm mồm! Xã không có trách nhiệm hiểu cái bướm của mụ!

Mụ Cà phủi đít quần, nói ẻ vô nói với các đồng chí nữa, rồi về. Mấy thắng sau đi đâu cũng bị làng xóm chê cười, mụ Cà nói ẻ vô ở làng ni nữa, rồi bỏ ra xóm Bàu ở.

Đó là người thứ nhất ra xóm Bàu, à quên, Xóm gái hoang

( Còn nữa he he)

Friday September 19, 2008 - 11:45pm
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=93780

SAY... NGUYỄN QUANG LẬP
nguyenquanglap | 19 Sep, 2008, 07:56 | Văn xuôi | (2456 Reads)
Say 1

1. Tự trào

21/6 nào bạn bè cũng gọi điện búa xua. Một ngày uống 2, 3 cuộc. Say nhừ, đái ra toàn mùi bia rượu, kinh.

Bạn bè nói mày phải giữ gìn sức khoẻ, bệnh tật thế rồi không lo giữ gìn, đến khi nằm xuống rồi khổ vợ con, khổ cả chúng tao.

Nói thế nhưng khi thấy mình uống ngập ngừng lại hét: Á a, uống đi chứ, cái thằng này uống đéo gì thế.

Thằng Phạm Ngọc Tiến nói mày nguyên khí quốc gia kệ bố mày. Nguyên khí quốc gia bây giờ giống gà công nghiệp, sản xuất hàng loạt, chết bớt đi càng hay. Tao sợ mày là bạn tao chết đi thì phí lắm. Mày chết, chẳng có thằng nào trêu tao để tao tự ái cả, rượu chè vừa thôi con ạ.

Nói thế nhưng khi mình uống đã ợ ra bia rồi nó nói rượu rượu, cho thằng Lập rượu đi, thằng này đéo say nói đéo hay.

Mình uống rượu giống đàn bà làm tình. Khi mọi người hồ hởi phấn khởi thì mình uống chưa vào, uể oải nhấp từng ngụm, ăn chẳng muốn ăn, nói không thèm nói. Đến khi một người phê rồi, ngả nghiêng rồi thì mình mới lên cơn, nói nói uống uống thật vô duyên.

Thế nên nhiều trận say kinh hồn.

Hôm trước còn cười thằng Nguyễn Lương Ngọc say, cái thùng gạo tưởng là cái toilet, đái tồ tồ vào đấy, hôm sau chính mình mở cửa tủ ba buồng của thằng Nguyễn Thành Phong đái vào đấy, rồi lăn vào giường vợ nó đang ngủ, khiến vợ nó hết hồn.

May thằng Phong biết tính mình, nó chỉ cười không nói gì, không thì hai hàm rụng từ tám hoánh rồi, còn đâu mà nói.

Đi đón con, gặp thằng Nguyễn Hoàng Đức, ngồi uống, nghe nó ba hoa ông bộ chính trị này gọi điện cho nó nói thế này, ông bộ chính trị kia gọi cho nó nói thế kia, ghét, vạch cái mặt ba hoa chích choè của nó, rồi cãi nhau, rồi uống, say, quên cả đón con.

Đến khi đón con thì say lắm rồi. Hai thằng con ngồi sau xe, mình đi hình số tám từ Hàng Bài về Linh Đàm không hề ngã lần nào, may thế.

Một hôm cũng chở con đi hình số tám, thằng Xuân công an trông thấy, nó bắt dừng lại để nó chở con, mình không chịu. Thế là nó với 1 công an nữa đi trước thổi còi dẹp đường, hai công an đi sau hộ tống, y hệt hộ tống nguyên thủ quốc gia he he.

Năm 1996 ra Hà nội mua nhà, sửa sang nhà xong ra tàu vể quê đón vợ con ra. Mấy thằng Bảo Ninh, Trần Quang Đạo, Phạm Xuân Nguyên, Trung Trung Đỉnh đến tiễn, bày rượu ra uống đến say. Chúng nó đưa ra tàu, vào khoang đàng hoàng, không hiểu sao tỉnh dậy lại thấy mình nằm trong cái nhà mới mua ở Hà Nội. Đến giờ vẫn không hiểu vì sao.

Từ năm 30 tuổi đến giờ, không kể mấy năm bị tàn tật, sáng nào tỉnh dậy cũng ân hận sao mình uống nhiều thế, thôi từ nay không uống nữa.

Nhưng chỉ được nửa ngày quyết tâm rừng rực, nửa ngày sau lại đâu vào đấy. Sáng mái tỉnh dậy lại ân hận.

Thế nên khi mình bị ngã xe máy chấn thương sọ não, ai ai cũng nói mình ngã vì say.

Thằng Lê Quang Sinh còn nói như thật nó uống với mình như thế nào, mình say thế nào, nó khuyên thế nào, mình không nghe thế nào. Hu hu nó nói phét ngay trước mặt mình mà mình đành ngồi im nghe nó nói.

Có hôm đi tàu, ngồi cạnh mấy thằng nghe nó kể nó thân thằng Nguyễn Quang Lập thế nào, thằng Lập nghiện rượu ra sao. Nó nói với mình hôm thằng Lập uống với tôi, cãi nhau với tôi, say rồi ngã. Bây giờ tôi ân hận lắm. Mình cũng câm mồm luôn.

Có thằng ngồi nhậu với mình, giới thiệu với mọi người nó là giáo viên hướng dẫn đồ án tốt nghiệp Bách Khoa cho mình, mình còn câm họng nữa là.

Nói ra thì mất mặt chúng nó, còn mình thì được cái gì.

Kì thực mình chở thằng Vân đi chọn diễn viên, vừa đi vừa ngoái lại nói với nó, đụng may một bà gánh hàng chay ra, mình giật mình phanh gấp, ngã, ngất.

Như ở nhà quê cứ nằm yên đấy một lúc rồi tỉnh, đằng này gần bệnh viện, thằng Vân hoảng hốt đưa ngay vào viện. Nó để mình trên băng ca rồi bỏ đấy vào làm giấy tờ, mình giãy, ngã đập đầu xuống nền xi măng. Bệnh vì thế thành ra nặng.

Sau vụ này thằng Vân ân hận lắm, vì vậy dù mình có chửi mắng thế nào nó cũng im lặng chiều chuộng.

Mình thì chỉ băn khoăn tại sao bao nhiêu lần say không ngã, lần đấy tỉnh thì lại ngã.

Ngô Minh nói tại khi mày say thì trời tỉnh, trời thương trời tha. Khi mày tỉnh thì trời say, trời có biết mày là thằng đéo nào, trời hành cho chết.

Thực ra tại mình uống nhiều, mạch máu nó giãn ra như cái săm chịu tải lớn, chỉ cần đụng khẽ là nó vỡ ra, chẳng cần ngã mạnh thế cũng vỡ. Trăm sự vì rượu cả thôi.

Bây giờ cứ chiều chiều mình lại vừa đi vừa lết trong công viên. Thỉnh thoảng tụi thanh niên chúng nó lại trêu: ông ơi, ông đi thế đến bao giờ mới tới Văn Điển.

Mình cười nhưng miệng đắng ngắt.

Thursday June 19, 2008 - 09:03pm
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=93523

BẠN VĂN 9
nguyenquanglap | 17 Sep, 2008, 21:33 | Văn xuôi | (1990 Reads)
Bạn văn 9

Tản văn

Hôm nay nhận được cái message yêu cầu accept của thằng Phạm Ngọc Tiến, nó bảo mày xếp cho tao ngồi trên đầu thằng Nguyên nhé! Mình cười phì, nó cứ tưởng mình có thể sắp xếp được friends list, nhắn lại: ngu ơi, yahoo 360 không sắp được thứ tự friends list đâu. Nó nhắn: ok chấp nhận ngu lâu. Bỗng nhiên muốn viết về nó.

Thằng này có cái mạng không nổi tiếng, văn chương phim ảnh giải nọ giải kia thế mà ít ai nhắc đến nó. Văn có Họ đã trở thành đàn ông, Tàn đen đốm đỏ, Đợi mặt trời... Phim có Chuyện làng Nhô, Đường đời...thế mà lớp trẻ ít ai chịu nhớ tên nó.

Mình giới thiệu nó với tụi học trò, toàn cử nhân, thạc sĩ văn khoa cả, thế mà nghe tên Phạm Ngọc Tiến cứ ngơ ngơ như bò đội nón. Một đứa đập tay kêu a cái chú đầu trọc phải không? Chán mớ đời.

Chẳng bù cho mình, cái mạng nổi tiếng, động cái gì là thiên hạ bàn tán ầm ầm. Ra Hà Nội mua cái Charly cho vợ cũng nổi tiếng, bị một thằng mất dạy đập cho sưng mặt cũng nổi tiếng. Nhiều khi đến nhục.

Thằng Tiến nói tao còn nhục hơn mày. Mình bảo sao, nó bảo viết văn làm phim không ai biết, đến khi bị tiểu đường phát là cả nước ai ai cũng nhắc, đàn bà con gái biến sạch, nhục thế không biết.

Triển lãm tranh thằng Lê Thiết Cương, nó ôm vai Phú Quang giới thiệu với mấy em chân dài, nói ông này là chủ tịch Hội đái đường Việt Nam, tôi là phó chủ tịch. Phú Quang ngượng, nói ông này nói gì thế. Nó nói tôi nhờ đái ra đường mà nổi tiếng, ông phải cho tôi PR chứ.

Hồi còn trẻ nó say sưa tối ngày, sà vào mâm ruợu nào không say không bỏ cuộc. Nhiều khi nghĩ mãi không ra, không biết thằng này viết lách khi nào mà sách vở, phim trú ra ầm ầm.

Có hôm 8 giờ tối mình gọi về nhà nó, gặp vợ nó, nói cho anh gặp Tiến cái. Vợ nó nói dỗi: Nhà em sao về sớm thế anh. Mình kể cho nó nghe, nó cười hẻ hề , nói dỗi hờn là trách nhiệm và nghĩa vụ của đàn bà, mày lo cái gì.

Nói thế chứ yêu vợ con đến chết. Mình nhớ hôm đầu tiên nó đưa đến nhà nó, đến cổng nó bảo mày đứng đợi tao ở đây, tao ra chợ kiếm đồ mồi, cấm không được vào nhà nghe chưa. Mình hỏi sao, nói nói mày vào chẳng may vợ tao yêu mày phát, có phải chết tao không. Mình cười, nói nàỳ, tao kể cho vợ mày nghe chưa. Nó chắp tay vái, nói Lão Phật gia tao đó, mày nói tối nay nó vặt hết lông tao.

Buổi tối ra phố mua sữa cho con Ngọc, mua xong thì gặp bạn, uống đến say tít, vùng đứng dậy nói chết chết tao phải về cho con Ngọc uống sữa. Loạng choạng phi xe ra, ngã, tài liệu, tiền bạc rơi tứ tung không nhặt, nó cứ loạng quạng mò mẫm, nói hộp sữa con tao đâu, hộp sữa con tao đâu.

Được giải A giải thưởng Hội nhà văn cuốn Họ đã trở thành đàn ông, hồi đó được 3 triệu, mừng lắm, ôm tiền khư khư, cười khè khè, nói bố mày phải đem về cho vợ đổi cái xe, chúng mày đừng có gạ bố mày uống nghe chưa.

Nói thế nhưng vẫn kéo nhau vào quán, uống say, cái tính hễ say đem tiền ra phát chẩn, chạy hết nhà này sang nhà khác, gặp con nít cứ dúi tiền ào ào, nói bác được giải thưởng bác cho, giải Hội nhà văn to lắm, lo gì, lấy đi lấy đi. Sáng mai tỉnh dậy sờ túi chẳng còn đồng nào, mặt đực như ngỗng ỉa, nói thôi bỏ mẹ rồi, vợ mình hết đường đổi xe.

Nó đóng cửa cày một tháng, quyết làm cho được cái phim Chuyện làng Nhô, lấy tiền đổi xe cho vợ. Ai gọi nhậu thì mắng bố mày đang ân hận đây, đừng có rủ rê, yên cho bố mày tạ tội Lão phật gia.

Từ ngày bị tiểu đường nó hết uống, nhà nó thằng em chết vì tiểu đường, nó sợ là phải. Nó ngồi với bạn cứ ngơ ngơ, nói cười nhạt nhạt, tội tội làm sao a.

Trước đây ngày nào cũng gặp nó, bây giờ cả quí không thấy mặt, phần thì tiểu đường kiêng khem không nhậu nhẹt gì, phần thì mua cái xe ô tô, bận rộn đưa đón vợ con suốt ngày. Ngồi chưa nóng chỗ đã đứng dậy, nói chết chết tao đi đón vợ đây, chết chết tao đi đón con bé đây.

Thằng Việt Hà nói ngu, đã làm văn nô bây giờ còn làm gia nô, có khổ không? Nó cười, nói đúng đúng từ ngày cưới vợ, viết văn đời tao từ ngu trở lên. Ngu nhất là lỡ yêu chúng mày.

Anh Đỉnh nói thằng Tiến nói thế thôi, không có bạn nó chết bất đắc kì tử. Nó nghe nói thế lại quăng cặp ngồi thừ.

Đôi khi điên lên, cầm li bia hùng hổ nói uống phát chết thì thôi, gặp bạn bè không uống còn ra cái đéo gì. Bảo Ninh lườm, nói thôi đi ông ơi, ông chết không ai nuôi vợ con ông đâu. Nó lại đặt cái li xuống, nói ừ nhỉ. Rồi mặt đực ra, cười cái xoẹt, mắt ươn ướt nước.

Mọi người uống bia, nó uống nước suối, nói cười như không, nhưng nhìn kĩ thì biết cái vẻ đắng cay của người lâm nạn. Mọi người an ủi, nó xua tay cườì hề hề, nói nhờ tiểu đường mà tao được vợ con phong cho người cha ưu tú, người chồng nhân dân. Nghe cái giọng nó như sắp khóc.

Mọi người nhìn nó bùi ngùi, nó trợn mắt quát nhìn cái gì, tao đang ngồi nhớ thời huy hoàng say của tao.

Thời huy hoàng say của nó thì nhiều chuyện lắm. Nhớ nhất hôm buổi sáng nhận giải A Hội nhà văn Hà Nội cuốn Tàn đen đốm đỏ, buổi chiều nhận giải A Nhà xuất bản Kim Đồng cuốn Đợi mặt trời, uống say nhừ tử, loạng quạng đi về, dúi tiền cho vợ rồi vào nhà tắm. Tắm xong, quên mặc áo quần, cứ thế trần truồng đi ra.

Gặp lúc hai cô bạn vợ đến chơi đang ngồi phòng khách, vợ nó đang làm gì dưới bếp. Hai cô nhìn thấy nó thế thì mặt đỏ tía tai nhưng không dám nói. Nó cứ như không rót nước pha trà mời, hai cô nói thôi thôi anh vào nhà đi, mặc tụi em. Nó nói không được, vợ vắng thì chồng phải tiếp chứ, cứ thế nói nói cười cười đi đi lại lại.

            Vợ nó ra, hét lên trời ơi quần áo anh đâu. Nó nhìn xuống sững người, nói sao thế này nhỉ? Xưa nay ngoài em ra, có đứa nào dám cởi quần anh...      
                                                                                                     
                                       
 
(Minh Họa của Đỗ Đức)

Wednesday September 17, 2008 - 01:42am
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=93253

CHUYỆN ĐỜI VỚ VẨN
nguyenquanglap | 16 Sep, 2008, 11:44 | Văn xuôi | (2817 Reads)

Chuyện đời vớ vẩn

Tản văn

Xưa mình ở xóm Long Hoà. Ba Đồn xưa có 4 xóm, nay gọi là phường, xưa chỉ là xóm thôi, gọi là Long Hoà, Long Thị, Long Thành, Long Hảo.

Con nít 4 Long, con trai thì chia ra đánh nhau sứt đầu mẻ trán; con gái thì châu mõm chửi nhau như hát hay, đứa nào ở Long nào ra sức nâng Long mình lên, dè bỉu Long kia.

Thành ra có bài vè đến giờ vẫn nhớ: Long Hoà cha Long Thị/ Long Thị chị Long Thành/ Long Thành anh Long Hảo/ Long Hảo khảo ( đánh, cú) Long Hoà.

Xóm mình khá hiền hoà, có chục nóc nhà, chưa thấy khi nào cãi nhau, vẫn thường qua lại mượn nhau gạo tiền, xin nhau nước mắm muối.

Nhà mình ở cạnh 3 nhà. Phía trước là nhà ông Đái Lùn chuyên nghề ăn xin ở chợ. Ông lùn tịt, cực xấu, mũi to bằng quả cà, da mặt sần sùi trông gớm chết.

Ở cạnh nhà ông đúng 7 năm, chỉ nghe ông Đái Lùn nói đúng một tỉếng: Bình! Ấy là khi ông gọi con Bình.

Mỗi ngày ông gọi con Bình ba lần, sáng sớm đi học và hai bữa cơm. Nghe quen đến nỗi mỗi lần nghe tiếng "Bình!" là mình thấy đói bụng liền.

Vợ ông tên gì quên rồi, chỉ nhớ rất đẹp, tức đẹp hơn ông rất nhiều. Mạ mình, bác Thông gái cũng không đẹp bằng bà. Không hiểu sao bà lại lấy ông Đái Lùn, đã xấu lại ăn mày quanh năm ở đình chợ.

Con Bình thì cực đẹp, nghe nói vừa mới lọt lòng nó đã có hai bím tóc xinh xinh, giống Hỉ Nhi trong phim gì đó của Trung Quốc, cả thị trấn chạy đến xem. Sau này con Bình là diễn viên đoàn tuồng Huế cho đến già.

Ông Đái Lùn sáng 8 giờ xách bị đi, 11giờ trưa về, ăn, ngủ trưa, 2giờ chiều lại xách bị đi, 6 giờ tối xách bị về, rất đúng giờ, giống hệt viên chức đi làm.

Bà vợ không làm gì, chỉ ngồi ngạch cửa vừa đánh vuốt móng chân, móng tay vừa ngóng ông Đái Lùn về, ông xin được cái gì đổ ra ăn cái đó, coi như xong một bữa.

Họ cứ túc tắc kiếm từng bữa một mà cũng thấy đàng hoàng không kém các nhà khác trong xóm.

Nhà bên trái là nhà ông Dương Mạnh Tuyển. Ông làm thợ may, may giỏi, khi nào cũng đông khách. Thành ra nhà ông giàu nhất xóm. Nhà ông giống ngân hàng của xóm, ai kẹt đều chạy sang nhà ông giật tạm.

Con cái ông Tuyển đều đẹp trai xinh gái, học giỏi.

Thằng Dương Toàn Thắng học trước mình một lớp, sau này làm sở văn hoá Bình Trị Thiên với mình. Nó có con vợ đẹp nhất nhì thành phố Huế. Tiếc nó chết sớm, 40 tuổi đã chết vì ung thư. Sau khi nó chết, anh Thu Bồn tán vợ nó mãi mà không được.

Anh Dương Mạnh Đạt thì hết chê. Anh hát hay, đàn giỏi, lại biết sáng tác nhạc nổi tiếng khắp huyện. Hồi anh học lớp 10 đã làm bài hát Như những cánh chim bay, thành bài trường ca, 4 chục năm rồi học sinh trường cấp III Bắc Quảng Trạch vẫn hát.

Ai hỏi mình ở đâu mình đều nói ở gần nhà anh Mạnh Đạt là người ta biết liền.

Xưa Ái Vân nổi tiếng đẹp nhất nước, hát hay, đóng phim Chị Nhung đẹp như tiên sa, coi như một siêu sao. Tụi mình chỉ dám đứng ngước lên ngưỡng mộ, không khi nào dám nghĩ sẽ được gặp Ái Vân một lần.

Thế mà (năm 1978) anh Mạnh Đạt đem Ái Vân về nhà mấy ngày, lượn đi lượn lại khắp Thị Trấn. 1 vạn dân Thị Trấn suốt ngày nức nở.

Mình ỷ thế gần nhà anh, được nhìn Ái Vân rất gần, có lần Ái Vân còn nhờ múc nước giếng cho chị rửa chân, sướng rêm ngườì.

Nhà bên phải là nhà ông Tụng, đại uý huyện đội phó. Hồi đó đại uý là to lắm, cả Thị Trấn chỉ mình ông đại uý, nghe nói cả huyện cũng chỉ có 2 đại uý thôi. Thế mà sát nhà mình có ngay 1 ông đại uý, oách không chịu được.

Mỗi lần ông đi xe Commăngca về, đỗ xe trước cửa nhà, con Hoà thằng Thuận nhảy lên ngồi, bóp còi inh ỏi. Tụi mình đứng dưới ngước lên thèm nhỏ dãi.

Nhiều lần phải cống cho thằng Thuận nửa cái bánh tráng, nó mới cho lên xe bóp còi mấy phát rồi đuổi xuống liền.

Suốt ngày chỉ nằm mơ làm sao kiếm được nhiều bánh tráng, nịnh thằng Thuận để nó cho lên xe bóp còi.

Chẳng ngờ chiến tranh đến, tan tác tất cả.

Mới một trận bom nhà ông Đái Lùn chạy đầu tiên. Nhớ như in ông Đái Lùn rúc vào bụi dứa khi có tiếng máy bay. Ông chui đầu vào sâu trong bụi, cái mông ở ngoài vẫn chổng ngược, thế là ông yên tâm máy bay không thấy.

Nhớ như in ông Dương Mạnh Tuyển đội cả bàn máy may đi một mạch từ Ba Đồn lên tuyên Hoá, mấy đứa con ông lẽo đẽo chạy theo sau. Nghe nói ông bỏ thẻ Đảng lại để đem vợ con đi sơ tán.

Còn nhỏ chẳng biết thẻ Đảng là cái gì, chỉ biết chuyện đó rất là ghê gớm.

Ông Tụng đi biệt không về. Mấy mẹ con thằng Thuận con Hoà cùng nhà mình chạy ra sau trảng cát trú ẩn hai năm trời, cực khổ vô cùng. Lâu lâu thấy ông Tụng mang xắc cốt về, được 10 phút lại mang xác cốt đi.

Nhớ như in bóng ông tay xách đôi dép cao su, quần xắn móng lợn, vai mang xắc cốt, lầm lũi đi trong cát bỏng.

Về sau nghe nói ông Tụng chết, bà Tụng lấy chồng, con Hoà thằng Thuận khổ lắm.

Nghe nói thế thôi chứ còn nhỏ cũng không để ý. Rồi quên. Quên hẳn cả cái xóm ấy. Hai mươi năm sau viết cuốn Mảnh đời đen trắng, có nhân vật ông Cu Lùn ăn mày, chủ tịch thị trấn bỏ chức vụ chạy trốn bom, và ông đại uý lạc hậu, ấu trĩ.

Khi viết không hề nhớ cái xóm ấy, hoàn toàn không. Đến khi sách ra, tự nhiên dân Thị Trấn mua ào ào, bàn tán xôn xao, nhân vật này giống người này, nhân vật kia giống ngươì kia, khi đó mình mới ớ ra, nhớ ra, bèn đọc lại, cũng thấy hơi giông giống thật.

Con Bình gặp mình ở Huế hất mắt lên nói bọ tui ăn mày, ông bôi không đủ à, răng còn tả bọ tui sợ máy bay như con chó sợ cọp.

Anh Đạt, thằng Thắng không nói gì nhưng mấy chị em gái thì tức lắm, suốt ngày ra chợ, gặp mạ, chị mình đâu thì xỉa xói: về nói thằng Lập ba tui hèn chỗ mô nữa thì viết tiếp bán mà lấy tiền.

Mình quá ngạc nhiên, toàn là chuyện mình bịa ra cả sao ai cũng khăng là mình đang viết họ.

Ba mình hỏi: con nói thật ba nghe: con có ám chỉ họ không.

Mình nói không. Họ đâu phải thần tượng để con đánh đổ. Nếu ghét thì con nói thẳng ra, họ là cái gì mà con phải úp mở, ám chỉ. Hơn nữa 6, 7 năm sống ở cái xóm ấy, họ là người lớn, không hề nạt nộ đánh đập con, chưa kể thỉnh thoảng còn cho quà, ngu gì con đi ám chỉ họ.

Ba mình nói rứa thì vì răng, mình nói con chịu.

Mạ mình nói thôi thôi đi chữa đài, ti vi cũng kiếm được tiền, viết lách làm cái chi, ngu. Ba mình nói mạ mi nói hay, trời bắt viêt thì phải viết chớ, ai muốn. Mạ mình nói rứa thì viết mèo chó lợn gà, đừng có viết người, cực lắm.

Friday June 27, 2008 - 06:07am
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=92867

TRUNG THU CỦA THẰNG BÉ 4 TUỔI
nguyenquanglap | 14 Sep, 2008, 13:56 | Văn xuôi | (1386 Reads)
Trung thu của thằng bé bốn tuổi

Nó tên là thằng Hai Da vì bắp vế nó có cái bớt nâu to đùng, tên đó là bạn bè nó đặt. Bốn tuổi, nó gầy như que củi, đen thui, cái đầu thì to như quả dưa hấu, cái cổ chỉ nhỉnh hơn cổ tay người lớn, bạn nó bảo tau sợ mi gãy cổ.

Nó sợ thật, đi đứng khi nào cũng cố giữ cho cái đầu thật yên, thành thử đầu khi nào cũng cứng ngắc, mặt mày nghiêm trọng. Mạ nó nói: thằng ni làm cái chi rứa hè! Nó nói con sợ gãy cổ, mạ nó cười rũ.

Bốn tuổi nó đã biết chữ, chẳng hiểu vì sao. Anh nó học bài, nó cứ chồm lên nhìn, thế là biết chữ. Một hôm ba nó ngồi viết thư, dòng đầu có câu anh chi thương nhớ! Nó hỏi răng lại anh chi, ba? Anh chị chớ.

Ba nó trố mắt nhìn nó: con đọc được chữ à. Nó nhăn răng cười nói chữ thì có chi mà không biết. Ba nó đưa tờ báo Nhân dân, chỉ cái đầu đề nói con đọc ba nghe. Nó đọc vanh vách.

Ba nó ôm nó lên chạy ba vòng quanh sân hét to : vơ làng nước ơi, con tui biết chữ đây nì. Chỉ một giờ sau cả xóm chạy tới. Người này đưa tờ báo bảo đọc, người kia đưa cuốn sách bảo đọc.

Lúc đầu nó sướng lắm, trương gân búng má đọc thật to, được người ta khen càng đọc rống lện, sau nhiều người bảo đọc quá, nó sợ, hễ có khách đến nhà là nó chui xuống gầm giường trốn.

Mạ nó không biết chữ, chỉ biết kí mỗi chữ Châu để khỏi lăn dấu tay. Từ khi biết nó biết chữ, cái gì cũng bắt nó đọc. Nó đang chơi hay ho cứ réo về bắt đọc, lắm khi nó tức phát điên

Rồi các cậu, các mự, các bác ở gần nhà lúc lúc lại réo nó, bắt nó đọc cái này cái kia, hết báo chí, sách vở đến thư từ, đơn trương... kể cả hoá đơn chứng từ là thứ nó không biết gì cũng bắt đọc cho được.

Các anh chị lớn đều đi học, đi làm. Mình nó ở nhà. Thế là suốt ngày nó tất bật chạy hết nhà này sang nhà khác đọc chữ. Lắm khi nó vừa đọc vừa khóc, mọi người cũng không tha, nói thằng ni hay, đọc chữ thì có chi mà khóc.

Một hôm ba nó về, thấy nó đang tùm hum bên ang nước, nhúng đầu vào chậu nước. Ba nó hỏi con làm chi rứa. Nó nói con nhúng nước cho chữ chết hết đi, biết chữ cực lắm. Ba nó ôm nó khóc. Ba nó hay khóc lắm, chuyện gì cũng khóc.

Hôm đó đúng ngày rằm trung thu tháng tám. Nhà nó không có kẹo bánh, không đèn kéo quân, không có gì hết. Ba nó đưa cho nó 4 hào nói ba thưởng trung thu cho con.

Nó chạy ù ra hiệu sách mua cuốn Vua thuỷ tề, cuốn sách mà nó hàng ngày đến hiệu sách ngước nhìn thèm khát, đúng 4 hào. Đó là cuốn sách đầu đời của nó, đến chết nó cũng không quên.

Nó là thằng cu Lập và đó là trung thu năm 1960. He he...

Saturday September 13, 2008 - 11:35pm
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=92462

Khi Nguyễn Quang Lập viết blog
nguyenquanglap | 14 Sep, 2008, 12:48 | Văn xuôi | (4818 Reads)

 (NGV-Em gái tìm được bài phỏng vấn này trên Thanh niên Online, xin phép tác giả được post lên đây cho những người quan tâm đọc cho vui.)

 

Khi Nguyễn Quang Lập viết blog 


  13/09/2008 18:36 
Nhà văn Nguyễn Quang Lập - Ảnh: Nguyễn Đình Toán

Blog của nhà văn Nguyễn Quang Lập bây giờ quá nổi tiếng khi gây ra những hiệu ứng hỉ nộ ái ố khác nhau cho người đọc. Và tác giả của nó đương nhiên ngồi vào chiếu các hot blogger Việt Nam.

* Thế giới blog tưởng như chỉ có giới trẻ thích và có dư thời gian để thích. Là một nhà văn thế hệ không còn trẻ, anh tìm thấy sự hấp dẫn nào với blog để viết say sưa đến vậy?

- Tôi ngồi ở nhà một mình, con đi học, vợ đi làm, lắm khi thấy cô độc kinh khủng. Tham gia blog tôi như nghe được tiếng người lao xao ở các comment, tôi vui, đỡ thấy cô độc. Tôi còn thấy tác dụng của tính tương tác của văn học mạng rất hữu ích cho người sáng tác.

Xưa gửi in một bài thấy lặn mất tăm, thi thoảng mới nhận được vài thư bạn đọc. Nay post một bài lên, chỉ vài phút sau là có ngay những cái comment gửi về cho biết ý kiến của họ về tác phẩm của mình. Trung bình từ năm bảy chục đến một hai trăm cái comment. Khen có chê có, động viên có, làm tôi phấn chấn vô cùng. Chưa bao giờ tôi có khối lượng sáng tác lớn như bây giờ cũng chính là nhờ sự tương tác ấy.

* Sự tương tác tức thời ấy với những lời khen, chê đã bao giờ làm anh thấy đau một cách cũng tức thời chưa?

- Có, thỉnh thoảng có những cái comment cũng làm tôi lồng lộn. Nhất là không biết danh tính, giới tính và tuổi tác để trao đổi cho thích hợp. Nhưng sự đau, sự tức giận cũng là những trạng thái cảm xúc mà người sáng tác cần có. Mất cái đó anh sẽ không sáng tác được.

* Nhưng còn những ý kiến ngoài các entry của anh, các đối tượng đó họ bực tức vì bị anh nêu tên một cách ẩn ý hay thậm chí là huỵch toẹt. Và họ đã có quá nhiều sự phản ứng, những phản ứng rõ danh tính trên các diễn đàn khác và "không thèm" qua blog của anh?

Nguyễn Quang Lập, sinh năm 1956, tại Quảng Bình. Tác phẩm văn học: Một giờ trước lúc rạng sáng - 1986, Kỷ niệm thời trai trẻ - thơ - 1983, Tiếng gọi phía mặt trời lặn - tập truyện - 1988, Những mảnh đời đen trắng - 1989, Mười tám truyện ngắn Nguyễn Quang Lập - 1997. Nguyễn Quang Lập là tác giả kịch bản một số phim truyện nổi tiếng: Đời cát, Thung lũng hoang vắng, Trái tim bé bỏng... và kịch bản sân khấu: Mùa hạ cay đắng đã nhận được nhiều giải thưởng lớn.

- À, đấy cũng cũng là chuyện bình thường. Tôi không hề tức giận hay đau vì tôi biết họ chủ yếu không nói tôi, mắng tôi mà họ mượn tôi để thanh minh cho họ một cách khéo léo. Và thường những khi như vậy tôi xin lỗi họ ngay. Vì trước hết tôi phải bảo vệ họ trước khi bảo vệ tôi. Tôi làm văn, không đi viết vớ vẩn để chỉ trích ai cả. Đơn giản là vậy.

* Anh kể chuyện dường như là "tục văn" nhưng đọc kỹ thì thấy rất có duyên và buồn. Để hỏi anh rằng, với anh, "tục" cũng là một thứ rất nghiêm túc không?

- Nó là một thứ rất nghiêm túc, tôi văng tục rất có ý thức, vì đấy là văn. Tôi viết câu tục nào, chữ tục nào đều tính trước hiệu quả cảm xúc và thẩm mỹ của nó. Chứ không phải thích nói tục là nói bừa. Văn của tôi trong blog là loại khẩu văn nên không thể làm văn theo kiểu văn viết mà ta vẫn đọc. Đó cũng là cách của tôi. Như cách bên Tàu người ta viết văn bạch thoại vậy. Loại văn này khi mới ra đời cũng bị chỉ trích rất nặng nề, nhưng bây giờ rất được người ta mê. Tôi nghĩ nếu rũ sạch tất cả những gì gọi là tục trong câu văn của tôi thì văn tôi mất hết hồn vía, nó là thứ văn chết!

* Vậy hiệu quả cảm xúc ở đây là gì, xin anh cho biết rõ? Cái tục là cái quen thuộc, mà tại sao nó vẫn gây ra hiệu ứng khi đi vào văn chương, nhất là văn chương nước mình?

- Hiệu ứng tức là khi người đọc nhận được đầy đủ nhất cảm xúc của câu văn mà tác giả muốn đưa đến. Ví dụ khi tôi viết cái điếu cho anh Xuân Sách, sau khi nói hết những nỗi đau trước sự ghét ghen của các bạn văn và cái sự đời trớ trêu tôi viết câu cuối: Đi đi anh, đi quách cho xong, đ... gì. Tôi nghĩ đó là câu tục hay nhất mà tôi có. Và tôi tin cảm xúc của người đọc khi nhận được câu này, họ sẽ cay cay đầu sống mũi, hoặc ứa nước mắt hơn là câu: vĩnh biệt anh đi về chốn vĩnh hằng chẳng hạn.

Còn một số người phản ứng cũng là chuyện bình thường, đó là do thói quen, văn hóa đọc của họ mà thôi. Xưa nay họ quan niệm văn khác với những lời nói thường, văn phải được tu từ sạch sẽ. Tục có thể nói trong mâm rượu chứ không thể đưa vào văn, quan niệm đó đã ăn sâu vào máu họ rồi nên chuyện phản ứng là đương nhiên. Ngay từ khi ta chuyển từ thơ cổ sang thơ tự do, từ văn biền ngẫu sang văn tự do cũng bị các cụ đồ nho chửi mắng là thô tục nữa là. Rồi sẽ quen đi cả thôi, tôi tin là thế.

* Một trong những gương mặt quan trọng nhất mở đầu cho văn chương thời đại phục hưng của nhân loại là nhà văn Rabelais  đã mang cái tục vào văn chương một cách có hệ thống, thậm chí ở mức ngoa dụ nhưng đã được đón nhận nhiệt liệt. Người ta nhận ra rằng, công nhận cái tục, cái bản năng là công nhận sự tương đối của con người, làm cho con người trở nên tự nhiên và giúp họ thoát khỏi những quy ước khô cứng để phát triển một cách hài hòa và tự do. Anh có hy vọng cái tục của mình có một sứ mệnh tương tự không? 

- Nói thế thì to tát quá, tôi không dám. Nhưng tôi tin rồi một ngày mọi người chấp nhận thứ văn của tôi, gọi là khẩu văn (cười). Và cái tục của tôi được tiếp nhận thoải mái, nếu không muốn nói là hồ hởi.

* Thể loại anh đang chọn để viết trên blog là thứ văn chương đang thời thượng: một dạng hồi ký. Anh có nghĩ quá nhiều người đang đọc anh vì họ tò mò rằng ông Lập đang viết về ai, người đó thế nào, nổi tiếng không, họ có quen không... còn hơn là quan tâm đến sáng tác của ông Lập không?

- Cái đó có, thoạt kỳ thủy tôi viết bạn văn, say. Mọi người thích vào vì tò mò hơn là thích văn tôi. Nhưng sau đó họ quen với văn tôi rồi thì họ vào là để đọc tôi chứ không phải vì tò mò. Bằng chứng là tôi không viết bạn văn, say như ngày xưa nữa nhưng lượng truy cập lại tăng gấp đôi. Từ 8-10 ngàn lượt người đọc mỗi ngày lên đến 14-16 ngàn.

* Nhưng anh có buồn không khi có nhà văn nói rằng, có lẽ tại Nguyễn Quang Lập không viết văn được nữa nên mới "càn quấy" trên blog đến thế? Có phải anh đã bị dồn nén quá lâu những ẩn ức đó và internet đã giúp anh... bung ra không?

- Người ta nói gì mặc người ta. Đơn giản là hơn chục năm nay tôi theo sân khấu, điện ảnh để kiếm sống. Bây giờ mới có thời giờ để viết văn và khi viết đương nhiên tôi không viết như cũ. Còn việc người ta chấp nhận đến đâu lại là chuyện khác. Tôi làm gì cũng chuẩn bị rất kỹ lưỡng, không có sự bùng nổ ngẫu nhiên. Tại tôi chuẩn bị âm thầm nên mọi người tưởng nhầm thế thôi!

* Sân khấu và điện ảnh là những thể loại nghệ thuật có nhiều tín đồ sẵn sàng trả mọi giá để được sống với nó đâu kém gì văn chương. Nói là theo để kiếm sống, mà anh đã có nhiều tác phẩm được biết tên, có phải là cách thanh minh không?

- Tôi luôn luôn nói văn là vợ tôi, còn sân khấu điện ảnh chỉ là người tình. Thực tế thế nào thì tôi nói thế ấy. Nói vậy không phải tôi không yêu sân khấu hay điện ảnh. Nhưng nó không là nghiệp chướng của tôi như văn.

* Hồi trẻ, anh có nghĩ mình là một người đàn ông quyến rũ không nhỉ? Và những người phụ nữ như thế nào thì quyến rũ được anh?

- Tôi nghĩ là có. Hồi trẻ tôi được nhiều cô gái yêu hoặc thích. Tôi không đẹp trai nhưng ngầu trai, và dẻo mồm! (cười) Phụ nữ ư? Thường có hai loại: một là đa tình, hai là thông minh. Những phụ nữ thông minh thường tôi dễ tán hơn. Tại sao à? Tôi không biết! Có lẽ những cô thông minh thường tự tin quá nên hay bị sơ hở, mà tôi cũng thông minh không kém, nên họ thua tôi! (cười).

Cát Khuê (thực hiện

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=92523

HOT BOY 2
nguyenquanglap | 12 Sep, 2008, 14:55 | Văn xuôi | (2331 Reads)
hot boy 2

Phiếm đàm

 

 


 

Kịp đến thời hot boy là lái xe. Đấy là những năm 1975-1985, cộng trừ trước sau chừng vài năm, thời này đói kinh hồn, từ khi mình lớn lên đến giờ chưa thấy thời nào đói như thời này.

Giải phóng Miền Nam xong mọi người sướng mê man. Anh cu Đe chủ tịch Thị trấn nói hoà bình thống nhất rồi, mình vọt một phát lên CNXH. rứa là khe khe khe... Anh còn nói cấp trên hứa rồi, sắp tới sẽ cấp cho mỗi nhà một cái ti vi, xem phim nghe hát cả ngày, rứa là khe khe khe...

Chẳng ai biết ti vi là cái gì, cứ sướng cái đã. Anh cu Đe vào Nam thăm bà con, mọi người hỏi ngoài Bắc có ti vi không, anh liền cười phát nói è he tưởng chi, ti vi chi cũng có. Mọi người hỏi có ti vi màu không, anh cười thêm phát nữa, nói è he màu chi cũng có.

Vẫn sung sướng tự hào, ca hát ngây ngất nhưng mà đói, đói vàng mắt. Mình đang tuổi lớn, tối nào cũng không ngủ được vì đói, nằm chiêm bao toàn thấy đồ ăn.

Hậu chiến đói kém là phải, nhưng đói thế này chủ yếu là hậu quả của chế độ bao cấp, "cái gì cũng phân mà phân thì như cứt", lại thêm ngăn sông cấm chợ khắp nơi. Phàm là hàng hoá không phải hàng quốc doanh đều bị coi là hàng lậu, cách nhau chừng vài trăm cây số giá cả có thể cách nhau chừng 4, 5 lần là chuyện thường.

Thành ra béo nhất là mấy anh lái xe, hễ ai cầm được cái xe nhà nước là coi như cầm được sự sống của cả nhà rồi. Không kể việc bớt xén hàng hoá, xăng dầu của nhà nước, chỉ cần cho vài chục người ngồi sau thùng xe tải, chở đi chừng trăm cây là bỏ túi vài trăm bạc ngon ơ rồi.

Nhưng chủ yếu cánh lái xe sống nhờ vào dân buôn lậu, ấm no cũng nhờ đấy mà ra. Càng ngăn sông cấm chợ thì dân buôn lậu và cánh lái xe càng béo. Thà sống lậu hơn chết ngay, người ta nói một vốn bốn lời, thoát qua các trạm thuế, có khi một vốn bốn chục lời, không thèm nói ngoa.

Kể qua vậy để các bạn trẻ hiểu vì sao lái xe thời này lại trở thành hot boy.

Thực ra nói lái xe là hot boy cũng không chính xác, phải nói hot boy là cánh "giặc lái" mới đúng. "Số một là lái máy bay, số hai tàu hoả no say suốt đời/ số ba tàu thủy ngoài khơi/ ca nô trong bến đã đời tiền nong/ số bốn xe buýt lòng vòng/ số năm xe tải vào trong ra ngoài/ ai ơi yêu lấy anh tài/ vào trong thịt cá ra ngoài bảnh bao".

Chỉ cần nhìn anh số 5 thôi, dân tình đã lác mắt. "Quần ximili vừa đi vừa ngắm, dép tông Lào áo trắng thảnh thơi". Mùa hè xe đỗ đường cái, con gái đi chơi từng tốp, lái xe bật đèn pha, các cô tay che mắt liếc, dẩu môi nói chi mà vô duyên rứa hè, cười cái, ngoảy đít cái, chạy. Qua khỏi bóng đèn thì túm tụm nhón chân nhìn qua cabin ngắm trộm lái xe, thì thầm trẻ hè trẻ hè.

Có cô nào được lái xe mời ngồi cabin, bụng hí hửng lắm, nhưng mặt làm bộ tỉnh bơ nhìn thẳng, cái cổ cứng ngắc, tay gác cửa xe. Thấy bạn quen thì thò cổ ra, kêu: nời, đi mô đó. Mấy bạn cô ngửa cổ nhìn cô đầy ngưỡng mộ, nói sướng hè sướng hè. Xe đi qua thì nhếch mép cười nhạt, người này nói đồ mặt như mặt mo mà cũng lấy được lái xe hà bay, người kia nói ừ đo, đúng là may hơn khôn, to l. hơn đẹp mặt.

Mình kể cho anh cu Đe nghe. Anh cu Đe cười cái khẹc, nói mấy con đó nói rứa chơ tối về là tụt quần ngắm cái của mình cả đo. Vợ anh lườm, nói đúng rồi, tui trước khi lấy anh không tụt quần ngắm nên mới cực ri đây. Anh cu Đe lại cười cái khẹc nói đúng là không cãi nhau được với mấy đứa l. trâu.

Trước nhà mình có con Na bằng tuổi mình, xinh, thích mình lắm, mình cũng thích nó. Mình ngồi ngạch cửa nhìn sang, nó ngồi cửa sổ ngó lại. Cứ ngồi cả ngày ngắm nhau không biết chán. Thỉnh thoảng gặp nhau đầu ngõ, làm như vô tình chạm nhau cái, sướng râm ran, bụng nghĩ sao rồi mình cũng cưới con này làm vợ.

Chẳng ngờ có anh lái xe tên Hoá, người Quảng Thanh tăm được con Na, tháng này qua nhà ném xuống bao gạo, tháng sau qua nhà ném xuống bao gạo. Chưa đầy chục bao, con Na đã là vợ anh Hoá rồi.

Anh cu Đe họp thanh niên Thị trấn, nói các đồng chí thanh niên thời đại mới mà lạc hậu quá, kĩ sư bác sĩ không mê lại đi mê mấy thằng lái xe. Tụi nó rặp khắp đông vòng tây rồi về rặp các đồng chí đó.Vinh dự cái gì mà đi cưới mấy thằng xe tải.

Con Na lúc này đã có chồng xe tải, mặt vênh vênh, bụng lùm lùm, đứng lên nói báo cáo đồng chí chủ tịch, chúng tôi cưới chồng chứ không cưới vinh dự. Anh cu Đe tịt, đứng trơ.

Anh cu Đe nói gì mặc kệ, hễ có chiếc xe tải nào rẽ vào lối xóm là cả xóm nhớn nhác hỏi nhau ai rứa ai rứa, vô nhà ai rứa vô nhà ai rứa. Nhà ai không biết nhưng chắc chắn nhà đó có con gái đẹp.

Con gái trong xóm làm gì thì làm, không thể không đi qua ngõ nhà có xe tải đỗ một lần, mắt hất lên ra cái điều không thèm nhìn vào, mắt thì liếc xéo vào nhà, thấy cô con gái đang ti toe với anh lái xe thì mím môi bịp một cái như cái rắm, nói chà, báu lắm đó mà vênh!

Cánh lái xe vào quán được coi là dân thượng lưu, được trọng vọng hơn cả lãnh đạo huyện.Mình hay ngồi quán vợ anh cu Đe. Hễ xe vừa trờ tới, bất kể lạ quen, lái xe chưa kịp tắt máy vợ anh cu Đe liền te tái chạy ra cười cái xoẹt kêu ui chao ôi đi mô mà lâu rứa.

Mấy cô phục vụ cũng chạy ra vừa đấm vừa vuốt bắt đền anh đo bắt đền anh đo, ghét chi ghét lạ. Rồi thau rửa mặt, rồi bàn ghế chùi, vừa nói vừa liếc vừa cười tíu ta tiú tít. Lái xe ngồi gác cả hai chân lên bàn, rút điếu thuốc Jet thổ thổ, búng ngón tay cái tách nói cho mấy chai chị ơi, vợ anh cu Đe rối rít dạ dạ dạ!

Có hôm anh cu Đe ngồi uống với mình, thấy thế ngứa mắt, nói thời buổi đổi thay, chủ tịch Thị trấn chưa khi mô vô quán được trọng vọng như rứa, dân toàn nể trọng mấy thằng buôn lậu.Vợ cu Đe lườm cái, nói anh ni nói hay, dân nể trọng tiền bạc, ai ngu nể trọng lỗ mồm.

Chị Lê lấy chồng lái xe, được một con thì phát hiện ra anh đã có vợ ở Đà Nẵng, chạy vào Đà Nẵng thì chị vợ Đà Nẵng phát hiện ra anh chồng có vợ ở Thanh Hoá. Hai bà chạy ra Thanh Hoá thì chị vợ Thanh Hoá phát hiện anh đã có vợ Hà Tĩnh. Cả ba bà chạy vào Hà Tĩnh, hợp tác với chị vợ Hà Tĩnh cấu xé chửi mắng anh. Anh trợn mắt quát tui rứa đo, lấy thì lấy không thì thôi. Cả bốn bà thè lưỡi rụt cổ, con cón ai về nhà nấy.

Năm 1980 mình tốt nghiệp Bách Khoa, chuẩn bị đi bộ đội, mạ mình làm mâm cơm mời bà con láng giềng. Anh cu Đe cũng tới. Mạ mình nói cu Đe có ba đứa con gái, không phần cho thằng Lập một con. Cu Đe nói cho lấy lái xe cả rồi chị.

Mạ mình tròn mắt kêu ua chao, răng tài rứa, con gái toàn lấy lái xe. Cu Đe cười, nói è he, có chi chị. Mình thích thằng lái xe mô thì mời nó về nhà ăn cơm, rồi gửi con gái đi nhờ chỗ nọ chỗ kia. Nó đè con gái mình, mình đè cổ nó bắt cưới, rứa là xong thôi.

Cả mâm rượu gật gù, nói ua chầu chầu, cu Đe giỏi giỏi. Anh cu Đe nói, tui mần chủ tịch Thị trấn 5 năm mua được đúng cái giường hộp. Ba thằng con rể xây cho tui cả cái nhà lầu, thiệt đo, đừng nói tui tham ô. Mọi người nói phải phải.

Cu Đe nói tui học tập nhiều chủ trương, chưa thấy chủ trương mô đúng đắn như chủ trương vợ tui. Dân mình bây giờ, con trai cho học lấy xe, con gái cho lấy lái xe, rứa là khe khe khe

Friday September 12, 2008 - 11:01am
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=92048

HOT BOY 1
nguyenquanglap | 09 Sep, 2008, 18:08 | Văn xuôi | (2323 Reads)
Hot boy 1

Phiếm đàm

Không biết trước năm 1960 thế nào, mình còn quá nhỏ không nhớ, nhưng từ năm 1960 đến 1970, hot boy là anh bộ đội. Có lẽ thời loạn, anh bộ đội nổi lên như mẫu người hùng, được xã hội yêu quí ngưỡng mộ.

Thoạt kì thuỷ con gái hễ cứ thấy anh bộ đội là mê, sau biết phân biệt lính bộ binh, lính phòng không, lính hải quân..v,v

Phải cái các chị không biết phân biệt quân hàm quân hiệu. Trừ lính hải quân, còn lại thấy lính nào cũng giống lính nào. Ra đường gặp các anh bộ đội chọc ghẹo, mặt cứ hất lên ra vẻ lắm, nhưng vừa đi qua là lập tức túm lấy con nít tụi mình hỏi rối rít răng răng, quân chi quân chi. Cái giống một cái xoong hai que đũa là quân chi, cái giống hai con cu ngoắc nhau là quân chi...

Trong số lính tráng lượn qua lượn lại Thị trấn quê mình, lính bộ binh thấp giá nhất, cao giá nhất là lính hải quân. Lính hải quân hồi này được tuyển chọn khá cẩn thận, đa số đều cao ráo đẹp trai, lại có bộ quân phục "sặc sỡ", mũ két bi ba dây, yếm trắng ba sọc đẹp như văn công, không có cô nào không mê.

Chị Nghĩa của mình có yêu một anh hải quân. Mấy chị hàng xóm ngồi túm túm nhìn hai người nắm tay nhau đi trên đường, mắt thì rực lên thèm khát, ghen tị, mồm thì nói chà đồ hải quân là cái chi mà. Mấy chị khác nghe nói thì hùa theo, nói ừ đo ừ đo.

Tất nhiên lính không quân là mê nhất, vì các anh đều to cao đẹp trai, lại lái máy bay, dân tình vô cùng ngưỡng mộ, đừng nói các cô gái trẻ.

Mình nhớ có anh Quốc vừa khám trúng phi công lập tức cả Thị Trấn đều biết, bàn tán xôn xao. Mấy tối trước ngày anh đi, các chị lượn qua lượn lại trước ngõ nhà anh, đấm lưng nhau, đùn đẩy nhau, nói mi vô đi mi vô đi, rồi cười ré, ngoắt đít chạy ào ào qua nhà anh, chỉ mong anh ới một tiếng, mời vô nhà chơi.

Sau, gia đình anh Quốc hỏi vội chị Hà cho anh, coi như dấm sẵn. Cả nhà chị Hà sướng quá, mổ heo đón nhà trai, đám hỏi mà mổ một con heo 50 cân là chuyện xưa nay hiếm.

Mạ mình chạy sang nhà chị Hà nói ui chao nhà anh chị may hè, có con rể phi công. Mạ chị Hà làm bộ nói chà phi công phi keo chi hè, quan trọng là cái đức chị ơi. Ba chị Hà nói đúng đo đúng đo, nhà tui kén rể là kén cái tâm hồn.

Chị Hà ngoài mặt coi như không, đi đâu cũng kể anh Quốc cưa mình mấy năm mấy năm, tặng thơ bài này bài kia, vật vã mãi chị mới duyệt cho, kì thực mới nghe mẹ anh Quốc đánh tiếng đã sướng cuống cà kê lên rồi, mồm thì nói con không biết, ba mạ đặt đâu con ngồi đó, bụng thì thon thót sợ nhà anh Quốc đổi ý.

Sau đám hỏi chị Hà cắp tay anh Quốc lượn khắp thị trấn, không có ai quen thì thôi, hễ gặp người quen là chị ra cái vẻ bà chủ nói anh Quốc lấy cho em cái này, anh Quốc làm cho em cái kia.

Các chị cũng trẻ cũng xinh như chị Hà ngoài mặt thì ôm lưng hót cổ chị Hà nói mừng nha mừng nha, nhất mi đó. Sau lưng thì nói chà, hay ho chi phi công. Xe cộ hỏng hóc còn dừng lại sửa được, máy bay hỏng hóc là chết liền! Mấy chị nghe nói thì hùa theo, nói ừ đo ừ đo.

Mê quân này quân kia chán, các chị mới để ý đến chức vụ. Ai sống thời này đều nhớ như in câu hát em yêu anh trung uý, không yêu anh binh nhì một tháng năm đồng...Lương trung uý 75 đồng, thời mà cán bộ viên chức chỉ có 39 đồng năm hào thì 75 đồng là một đồng lương mơ ước. Sĩ quan thường mặc áo đại cán bốn túi, quê mình gọi là bâu, thế nên mới có câu: râu thì râu bốn bâu em cũng lấy.

Chị em nhìn quân hàm cứ mù mịt, chẳng biết chức gì ra chức gì, cứ tưởng nhiều sao là chức to, lắm khi bị hố điếng người.

Nhà chị Loan thấy anh đeo quân hàm ba sao đến chơi, mừng húm. Người nhà đi hỏi, ưa liền. Sau có người nói đồ gạch vải, không phải gạch đồng. Chị hoảng lên hỏi răng răng. Người này nói ba sao một gạch vải là thượng sĩ thôi, ba sao một gạch đồng mới là thượng uý, chị ngồi khóc sưng mắt. Lần sau có cô bạn nào sắp có chồng bộ đội chị đều nhắc gạch vải ẻ vô nha, nhiều sao cũng ẻ vô!

Chị Huệ tiếp anh chuẩn uý ở phòng khách. Mạ chị đi chợ về, thấy quân hàm trọc lóc một gạch, bà đi qua lờ không chào, kéo chị vào phòng trong nghiến răng nói nhỏ răng ngu rứa con, hắn có sao đom mô mà yêu với đương, ngu ngu!

Chị Huệ nói mạ tề, một gạch đồng là chuẩn uý của người ta đó. Mắt bà sáng lên nói rứa a rứa a, quăng cái rổ chạy ra túm lấy tay anh chuẩn uý cười xoe xoe, nói con tới chơi đa con! Chuyến ni dứt khoát phải ở lại ăn cơm với nhà bác, không bác giận đó.

Chị Lan Anh đẹp nhất xóm Long Hoà, chị ở gần nhà mình, không ngày nào mình không thấy bộ đội vào nhà chị. Có anh thiêú tá đến chơi, chị cứ ngồi hất mặt lên, trả lời nhát gừng. Ba mạ chị cũng ngồi trong bếp không thèm ra chào.

Chán, anh này bỏ về. Mình hỏi chị Lan Anh răng chị chê anh nớ. Chị trề môi nói đồ một sao quẹt quẹt. Mình nói một sao nhưng có hai gạch đồng là thiếu tá đó. Chị sững sờ, đập hai tay vào má kêu to: ui chao tui lại ngu rồi!

Ba mạ chị Lan Anh từ bếp lao ra nói răng răng thiếu tá à thiếu tá à. Mình nói một gạch là uý, hai gạch là tá. Mạ chị thở vô thở ra, nói mần răng mà kêu nó lại chớ một gạch là một đống của đó con ơi.

Cuối cùng chị Lan Anh cũng cưới được anh thiếu tá. Hôm đám cưới ba chị cầm mocro thổi phù phù a lô a lô... thưa bà con tôi mừng là gia đình con rể có thành phần cơ bản, mừng hơn nữa là con gái tôi có lập trường kiên định, biết người lính vào sống ra chết vẫn cứ yêu thương, chung thuỷ đợi chờ.

Mọi người nói ua chầu chầu Lan Anh giỏi hè giỏi hè, rồi vỗ tay rầm rầm.

Kịp đến thời hot boy là lái xe, nhưng bọ buồn ngủ quá rồi.

Tuesday September 9, 2008 - 02:44am (
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=91450

1 2 3 4 5  Sau»