Tình cát 2
Trích tiểu thuyết
Một loạt bom sát thương kéo rê dọc đường 15
cùng với những tiếng rít nhói đến tận tim. Không một tiếng súng bắn trả. Con
đường nằm trơ ra hứng bom, nó rung lên bần bật, thỉnh thoảng bật cong, giãy
nãy. Bốn chiếc F4H nhào lượn tha hồ, hết đợt này đến đợt khác.
Hoàng nằm sấp, hai tay bịt tai, mặc kệ đất đá vùi
dập tha hồ. Đất dội lên, đập mạnh vào ngực. Khí nóng quật hùn hụt, khét rẹt.
Nghẹt thở, nghẹt thở quá!
Một khối lửa hất tung Hoàng lên cao. Hoàng cảm
thấy mình đang tụt xuống một hố sâu hun hút, mát lạnh trong vài giây rồi không
còn biết gì nữa.
- Sống rồi!
Tiếng reo của một đám đàn bà con gái. Hoàng mở
mắt. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt
bồ câu. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu. Và những cái miệng đàn bà, cái
ướt rượt, cái khô cong, cái mỏng dính, cái dày xộp bay lượn mơ hồ trước mắt
Hoàng.
- Thằng này lính tráng mà ngu, đã bảo chạy đi,
cứ ngơ ngơ như bò đội nón.
Hoàng mặc nhiên trở thành người lính kể từ sau
câu nói của chị Nụ.Cuộc nhập ngũ nhớ đời. Ngày đầu tiên đời lính anh đã bị bom
đạn cho nốc ao và rơi vào hang ổ của đàn bà. Đại đội thanh niên xung phong 51
cô gái đáng tuổi chị Hoàng đã đùm bọc, ôm ấp anh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa
bóng suốt một tháng trời trong hang đá khổng lồ lưng chừng dãy núi Phượng
Hoàng.
Có một người huýt sáo hệt thuỳ Linh, đấy là
Lý, cô thanh niên xung phong mắt lươn đã cứu anh trong trận bom đầu đời lính.
Cô hơn Hoàng ba tuổi, nói cười suốt ngày.
Người Thanh Hóa nhiều cô nói nghe rất hay
nhưng không biết Lý ở huyện nào mà phát âm tiếng nào cũng méo xệch- " ém ợ Thên
Huớ!". Ai trêu thì ré lên một tràng như gà non cục tác và nguẩy đít le te chạy.
Duy nhất trong 51 cô gái thanh niên xung phong
chỉ có Lý gọi Hoàng bằng anh, xưng em. Hoàng thấy ngượng. Mỗi lần Lý réo : "Anh
ơi!" là tai Hoàng đỏ rực lên. Ở cái tuổi hơn một ngày hay một điều thì việc một
cô gái hơn hẳn mình ba tuổi cứ kiên trì gọi mình bằng anh nghe thật trớ trêu,
nó báo trước âm mưu bắt chim bỏ giỏ của các cô gái thạo đời.
Nhưng Lý không thạo đời. Cô có vẻ không màng
đến thứ mà người ta vẫn gọi là yêu đương. Tuy vậy gương mặt hồng tươi, cặp môi
dày ướt rượt rực lên những thèm khát vu vơ lúc nào cũng sẵn sàng tố cáo tâm địa
cô.
Lý huýt sáo bất kì lúc nào, bất kì giờ nào,
vui cũng như buồn, lặp đi lặp lại mỗi giai điệu ca khúc của Vũ Trọng Hối về các
cô gái mở đường. Tiếng huýt sáo đã kéo cổ Hoàng bám theo cái gáy trắng muốt của
Lý sấp ngửa đi ra khúc vắng suối Voang như một kẻ mộng du.
Lý xách xô áo quần đi qua Hoàng, đánh mắt một
cái. Cái đánh mắt vừa như lời chào buổi sáng vừa như hỏi : " Em đi tắm đây, anh
có theo không?" Hoàng ngồi bật dậy, cứ thế len lén đi theo Lý. Tiếng huýt sáo
lúc lúc lại réo lên ngọt như đường " Em đây, em ở lối này cơ mà."
Đường xuống suối hẹp và ngoằn ngoèo, dốc và
trơn, thế mà Lý đi như lướt trên lụa, nhẹ nhàng như không. Tiếng huýt sáo dìu
dặt khuyến dụ Hoàng dũng cảm tiến lên. Hoàng bám theo cái gáy trắng muốt lúc ẩn
lúc hiện dần tụt xuống suối Voang.
Khúc suối rộng, xanh ngăn ngắt dưới những tàng
cây cây săng lẻ. Nắng sớm mai vàng tươi lẫn trong sương núi mơ hồ, đẹp đến nao
lòng. Lý khỏa thân vẫy vùng giữa suối, chập chờn trong sương sớm.
Hoàng ngồi sau bụi cây nhìn như nuốt lấy thân
hình trắng nuột nà đang dâng lên mỗi lúc mỗi gần trước mắt anh. Lý biết chắc
Hoàng đang ngồi ở đâu, sau bụi cây nào. Chỉ có Hoàng là chắc mẩm chẳng ai biết mình
đang rình rập xấu xa ở đây. Lúc Lúc Lý đứng bật dậy, mắt hướng vô tình phía
Hoàng cùng với nụ cười tươi rói. Bộ ngực vun đầy hồng tươi dưới nắng mai đang
vươn lên đòi dâng hiến.
Thế mà Hoàng cứ ngồi ngẩn ngơ nhìn, thậm chí
anh muốn vùng té chạy, khỉ thế cái tuổi mười sáu. Khi không thể chờ đợi được
một chút gì ở Hoàng, Lý leo lên tảng đá giữa suối, nửa nằm nửa quì, toàn thân
đổ nghiêng, rũ ra như vừa đánh mất một điều gì thật lớn lao.
Nước chảy tràn trên thân thể, mái tóc và tấm
lưng trần óng ả, được chiếu sáng bằng thứ nắng vàng tươi, ngời lên vẻ đẹp đau
buốt trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, hệt bức tượng đá cẩm thạch của Rodin về
người đàn bà bị đày xuống địa ngục, bị buộc phải đổ đầy nước vào cái thùng
không đáy.
Thì biết làm thế nào, tuổi mười sáu ngẩn ngơ.
Trước sau Hoàng chỉ là đứa em trai bé bỏng giữa thế giới cô đơn của đàn bà. Đứa
em đẹp trai và nhút nhát vô tình lọt thỏm giữa đám con gái đương thì, sống giữa
rừng hoang, ngấm đến tận đáy nỗi thiếu vắng đàn ông, khác nào thứ của rơi trời
động lòng trắc ẩn thí cho.
Đàn ông không phải không có, họ vẫn gặp thường
xuyên trên cung đường họ có nhiệm vụ canh giữ. Đấy là đám lái xe mặt sắt đen
sì, lúc nào cũng trong tình trạng tháo chạy thoát thân mỗi khi buộc phải vượt
qua "cung đường chết non" này.
Họ thường quặc nhau, la hét om sòm với đám lái
xe, đôi khi còn chực choảng nhau nữa. Ở cái nơi cái chết tính từng giây, thời
gian bị đốt cháy rừng rực, làm gì có chỗ cho những ngọt nhạt khác giống. Chỉ
đêm về, trong hang đá buốt lạnh, dưới lớp vỏ chăn mỏng dính, háng kẹp chặt hai
tay, ngực ấn vào đá lạnh, mường tường những gương mặt đàn ông nhăn nhó, sừng
sộ, cục cằn kia trong ươn ướt rưng rưng, họ mới thấy nhớ thương da diết.
Và ân hận, nỗi ân hận quặn thắt, nhói đến tận
tim, rằng tại sao khi gặp những anh chàng lái xe tội nghiệp kia, họ lại đang
tâm hóa thành những con sư tử cái nanh nọc, dữ tợn. Để làm cái gì nhỉ, chẳng
hiểu để làm gì. Không dưng lao vào cái chết để đánh chửi nhau tranh giành sự
sống. Thật hài hước.
Một mớ đàn ông ngon lành đổ vào vô nghĩa, nhặt
được tí trẻ ranh thì mừng hú như bắt được vàng. Đúng vậy. Hoàng chỉ là thứ thứ
trẻ ranh , ngơ ngơ ngác ngác, không biết gì ngoài hai tiếng " Dạ " và "vâng".
Ngày chẻ củi xách nước, đêm ngoan ngoãn ngồi
họp, Hoàng chỉ làm đúng từng ấy việc. Các chị không cho Hoàng làm bất kì việc
gì khác. Giá có bảo, Hoàng cũng không làm được, toàn những việc quá sức chịu
đựng của một chú bé con.
Đang lúc ngồi thu lu trong bụi, nửa muốn bỏ đi
nửa muốn nhảy xuống suối ôm chầm lấy Lý rồi muốn ra sao thì ra, chẳng hay cô đã
đến bên anh từ lúc nào, túm tóc anh kéo giật một cái.
- Về!
Hoàng giật mình ngước lên, trố mắt nhìn cô,
bắt gặp cái nhìn xói, giận dỗi và khinh bỉ. Như một đứa bé ăn vụng bị bắt quả
tang, Hoàng cúi gầm mặt, hai tai đỏ nhừ.
-Về! Còn ngồi đó làm gì nữa!
Lý bỏ đi. Tiếng huýt sáo vang lên khe khẽ,
chìm dần trong lá rừng. Lý là vậy, bất chấp trong lòng chất chứa điều gì cô
cũng không ngưng tiếng huýt sáo. Nó vừa bày tỏ nỗi lòng vừa che dấu nỗi lòng,
vừa trách móc Hoàng vừa dụ dỗ Hoàng.
Thực tình nó là thế nào, làm sao ngày đó Hoàng
biết được. Chỉ biết sáng hôm sau, khi tiếng huýt sáo vang lên là Hoàng lồm cồm
bò dậy, cứ thế vạch lá rừng lần theo.
Lý đã kéo cổ Hoàng xuống suối, riết lấy anh
trong hổn hển " Hoàng ơi, Hoàng ngốc lắm. Lý thích anh cơ mà!" Những chiếc hôn
sặc nước, đốt nóng cả hai trong mát lạnh. Hoàng đẩy Lý tựa vào vách đá,vục mặt
vào ngực Lý dúi dụi. Anh rướn lên.
-Ôi mẹ ơi!
Lý thét to, tiếng thét xé ruột ngập ngụa nước.
Một quầng màu hồng từ lưng chừng suối dần dâng lên, chậm rải tan hòa vào trong
vắt. Lý gục mặt vào ngực Hoàng khóc rưng rức.
- Có việc gì không?- Hoàng hỏi khẽ.
Lý khẽ lắc đầu, chậm rải ngước lên nhìn Hoàng,
cái nhìn trách móc và hàm ơn. Rốt cuộc cô đã mất và đã được, dù mất cái chưa
đáng mất, được cái chưa nên được. Thôi mặc. Biết sống chết thế nào mà tính toán
thiệt hơn.
Sáng nào Lý cũng nhúng Hoàng xuống suối, thúc
ép anh ngập vào những trận tình sũng nước. Không biết ai bày cho Lý cách tránh
thai là nhúng dan díu vào nước lạnh. Nước suối ban mai lạnh buốt nhưng Lý biết
cách đốt nóng Hoàng. Họ quấy đảo cả một khúc suối Voang sôi sùng sục.
- Chem bôn se chem lút se!
Lý kéo giật Hoàng cùng với những tiếng kêu lạ
tai. Hoàng biết đó là một câu tiếng Nga nhưng không hiểu nó định nói cái gì.
Qua hơi thở gấp, những cú giật nẩy lên của Lý,
anh mơ hồ nhận ra cái tiếng Nga nặng trịch kia đang kêu gọi người ta dấn tới.
Hoàng điên cuồng dập theo nhịp ba từ, khẩu lệnh điên rồ của Lý. Chem bôn se/
chem lút se! Chem bôn se/ chem lút se!
Có tiếng gì như tiếng cối xay lúa, nặng và
trầm. B52! Ba chiếc B52 đang chậm rải trườn qua đỉnh dãy núi Phượng Hoàng. Nó
quặt trở lại rồi. Sao hôm nay nó đến sớm thế nhỉ? Bom! Nó thả bom đấy, chạy đi!
Không kịp nữa rồi.
Một loạt tiếng nổ đanh, chát chạy vùn vụt dọc
suối Voang. Sau đó là những cú dội ngược trầm và nặng, không còn nhận rõ đó là
bom từ trên trời rơi xuống hay ngàn vạn quả mìn chôn sâu dưới đáy suối đồng
loạt phát nổ. Lý ôm chặt Hoàng trong ba mươi giây. Ba mươi giây đủ cho cô kịp
kéo quần lót lên và nói với anh hai tiếng " đừng sợ!" nhẹ nhàng nhưng gấp gáp.
Sau đó cả anh và Lý bị tung bổng lên trời.
Suối Voang bị bẻ gập, giật nãy, rã ra từng khúc. Nước suối nóng bỏng. Hoàng rơi
tụt xuống đáy suối, đầu đạp vào đá. Anh không biết đau, đúng hơn anh không kịp
nhận biết đầu anh đã rách toác sau cú đập trời giáng thì một lần nữa anh lại bị
tung bổng lên trời.
Hoàng lịm đi chừng mươi phút trên bờ suối
Voang, khi mở mắt bỗng thấy một khoảng rừng trống hoác, sáng chói. Im lặng đến
nghẹt thở. Khoảnh khắc im lặng sau trận B52 thật lạ, nó cho ta cảm giác hình
như ta không còn sống, hình như nơi ta nằm là đáy mồ lạnh ngắt.
Trận bom chỉ mười lăm phút không hơn nhưng có
cảm tưởng nó kéo dài ngót tiếng đồng hồ. Và bây giờ là nhưng giây phút câm lặng
rợn người. Hoàng cố ngồi dậy. Anh ngơ ngác thấy một không gian rỗng toếch,
trống trơn đến kì dị.
Suối Voang không còn dấu vết, nó chỉ là những
đám nước đọng giữa trống rỗng. Những lùm cây đại thụ um tùm hai bờ suối bỗng
biến đi đâu, để lại những xác cây cháy rời rã, ngổn ngang, lấm láp bùn đất và
tro than.
Hoàng ngẩn ngơ nhìn bốn xung quanh, không nhớ
gì, không nghĩ gì. Anh chống gối đứng dậy, chợt ngã dúi dụi về phía trước. Bây
giờ Hoàng mới biết một mảng da đầu bên trái bị bom phạt sắc lém, phơi ra trắng
hếu. Máu ướt đẫm toàn thân. Hoàng úp tay vào mảng da đầu bị mất cứ thế lảo đảo
lội qua suối.
Anh cứ thế đi, cũng chẳng biết đi đâu, cứ đi
như một kẻ mất hồn.
Cam quả anh không hề nhớ tới Lý, không một
phút giây nào, kể cả việc ra suối để làm gì anh cũng không hề nhớ. Cho đến khi
Hoang nhận thấy một nhúm tóc dài dập dềnh trước mắt anh mới giật mình sực nhớ.
Hoàng chạy vội đến, nhấc nhúm tóc lên. Nhúm
tóc dính với cái sọ trọc lóc, trắng nhỡn. Mặt Lý bị vạc đi một nửa, chỉ còn dôi
mắt nhắm nghiền và cái trán nhăn nhúm, méo mó.
Có cái gì rát buốt chạy từ gót chân lên đỉnh
đầu và dội ngược xuống, ứ đầy ở lồng ngực. Hoàng đánh rơi cái sọ, đứng chết
điếng không biết bao lâu.